30 Năm Xa Xứ, Xa Trường


Nguyễn Đức Chương
Cựu học sinh PTG nk 72-73


V
ì tình hình đất nước lộn xộn và ba của Trai-bạn tôi- biết trước là Chính Phủ Hoa Kỳ sẽ bỏ rơi miền Nam Việt Nam, nên đã tìm cách mua tàu để chuẩn bị cho gia đình di tản. Ngày 25-04-1975, Trai rủ tôi đi xe đò ra Vũng Tàu để tìm gặp gia đình sửa soạn cho chuyến đi, riêng ba của Trai là Đại Tá Nguyễn Ngọc Sáu, thì quyết định ở lại tử thủ và bảo vệ miền Nam Việt Nam. Khi ra đến Vũng Tàu tôi và Trai không thấy tàu của gia đình đâu cả, nên vào tá túc tại nhà bỏ trống của người bác của Trai là cựu Dân biểu Bác Sĩ Nguyễn Ngọc Bảy-thân sinh của ca sĩ Việt Dũng- để tạm trú.

Ngày 27-04-1975, xuồng của Hải Quân vào bờ đón thân nhân của chiếc Hải Quân Công Xưởng 802 lên tàu, vì có chuẩn bị trước nên chúng tôi mặc đồng phục Hướng Đạo để giúp đỡ những cụ già và các em bé lên tàu, lúc ấy tình hình rất lộn xộn, không ai biết ai là ai, vì vậy hai đứa chúng tôi mới nhân cơ hội giúp đỡ các cụ già, các em bé chuyển đồ lên tàu, sau đó nhảy đại lên xuồng và được đưa ra chiếc Hải Quân Công Xưởng 802 cùng với thân nhân của tàu này.

Lên tàu thì được biết Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại mà tôi có dịp học chung với con trai của ông từ lớp 6 cho đến lớp 9 ở trường Phan Châu Trinh, đó là bạn Hồ Văn Kỳ Thường đã ở sẵn trên tàu, ngoài Tuớng Thoại còn có Trung Tuớng Hoàng Xuân Lãm, Thiếu Tuớng Nguyễn Văn Hinh, Tuớng Phan Hòa Hiệp của Liên Hiệp quân sự bốn bên và ít nhất một hoặc hai tướng lãnh khác của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã nằm sẵn trên tàu, còn một số Đại Tá và Trung Tá khác nữa, nhưng tôi không ở trong Quân Đội nên không biết tên. Đa Số những người lên được tàu đều là thân nhân bạn bè của Vị Hạm Truởng và các Sĩ Quan trên tàu, tuy nhiên một số thân nhân của các vị Sĩ Quan và đa số là Hạ Sĩ Quan và lính ở trên tàu đều còn kẹt lại, (đúng là số tôi và Trai rất hên nên mới được lên tàu này).

Ngày hôm sau vì quá uất ức nên nghe đâu các thuộc cấp của tàu bàn định kế hoạch Uy Hiếp Các Quan Lớn trên tàu để quay đầu vào bờ đón thân nhân, nhưng với sự khuyên bảo của vị Hạm Truởng, nếu quay về sẽ đi đến chỗ chết thôi vì vậy mà giờ phút chót tất cả anh em đã rút lui ý định và tàu tiếp tục đậu lại ngoài khơi.

Ngày hôm sau 28-04-1975, các Sĩ Quan trên tàu kiểm tra lại thân nhân đã lên tàu, họ thấy tôi và Trai lạ mặt không thuộc một thân nhân nào của ai trên tàu. Sợ chúng tôi là đặc công trà trộn lên tàu nên bắt chúng tôi để tra hỏi, may mà tôi có mang theo thẻ Sinh Viên trong người và Trai gặp được một vài bác quen biết với bố mình, nên chúng tôi mới được yên, không bị nhốt. Đến giờ chót số người hiện diện trên tàu lên đến gần 900 nguời, so với một chiến Hạm khác bằng cỡ, ra đi vào lúc ấy thì số người trên tàu còn quá ít, tôi đuợc biết là những chiếc khác cùng cỡ đã chứa đến hơn 4,000 người .

Ngày 30-04-1975 nghe Tướng Dương Văn Minh đầu hàng và Sài Gòn bị tiến chiếm bởi quân đội cộng sản, cả miền Nam thất thủ mọi người trên tàu đều khóc thương cho số phận của đất nước mình.

Sau gần một tuần lễ trên biển khơi, tàu 802 Hải Quân công xưởng cập bến Summit Bay ở Phi Luật Tân, Cờ Vàng ba sọc đỏ phải hạ xuống trong cơn tức tuởi và Cờ Mỹ được kéo lên.

Chúng tôi được chuyển sang đảo Guam, và ngày 6 tháng 5-1975 thì đến trại Ford Chaffee, Arkansas. Khỏang một tháng sau, tôi gặp được chị Nguyễn Thị Phượng, vợ của ông John, ngày trước mướn nhà tại Đà Nẵng, trên đường Đống Đa theo chồng sang Mỹ năm 1973, chị Phượng đã bảo trợ tôi về Griffith Park, Los Angeles, California ở với gia đình chị, còn Trai thì ở lại theo người bảo trợ khác.

Đến Los Angeles, tôi được đi học Anh Văn đến tháng 9-1975, thì ghi danh vào Los Angeles City College (xin cám ơn chị Phượng and Mr. John). Lúc đi học tại LACC tôi thấy đa số sinh viên ai cũng đi học bằng xe hơi cả, trời ơi sao người Mỹ họ giàu quá vậy. Riêng tôi thì hàng ngày đi bộ gần một dặm đường để đón 2 chuyến xe Bus đi học, mỗi lần lên xe, thấy người Á châu là tôi nghĩ họ là người Việt Nam, nên lại la cà tìm cách ngồi gần hỏi thăm bằng tiếng Việt, nhưng không ai hiểu gì cả, thì ra họ là nguời Phi hoặc Tàu sang đây trước mình.

Sau những giờ học, rảnh rỗi tôi không biết làm gì, cứ bước lên xe Bus đi cho hết tuyến đuờng rồi lại leo lên cùng tuyến ấy đi ngược lại để về trường rồi mới về nhà. Có một hôm tôi đi lạc, ông John và chị Phuợng lo quýnh cả lên, báo cảnh sát đi tìm tôi gần hết cả buổi tối, may thay đến gần 12 giờ khuya thì tìm được và đưa tôi về nhà, (đúng là...chơi dại), một lần nữa xin cám ơn ông John và chị Phượng.

Trong thời gian này, tôi biết được là có một xóm Nguời Việt Nam Tỵ Nạn mới sang, được Thuợng Tọa Thích Thiện Ân bảo trợ về ở gần chùa Việt Nam trên đường Berendo, Los Angeles, do Thầy sáng lập tôi mừng quá hỏi thăm ngaỵ.

Sáu tháng sau tôi được người quen ở gần chùa giới thiệu vào làm việc cho một công ty làm ví da ở Downtown Los Angeles, hầu như gần 15 nguời Việt Nam gần chùa làm việc tại đó với đồng luơng là $ 2.10/giờ. Tôi mừng quá, vì thấy mình cứ ngồi ăn bám vào ông John và Chị Phuợng kỳ quá, nên tôi nhận lời đi làm và tiếp tục việc học vào buổi tối.

Đi làm được 2 tháng, có chút tiền, tôi thuê một căn phòng ở gần chùa, có luôn cả bếp núc trong phòng với giá $150.00/tháng và rủ anh Giang truớc kia là Hạ Sĩ Quan Hải Quân cùng cảnh ngộ với tôi (sang Mỹ một thân một mình), vào ở chung. Và tôi tự lập từ đó.

Cộng Đồng Việt Nam gần chùa lúc ấy còn rất nhỏ bé, chỉ có đâu chừng 9, 10 Gia Đình. Bên kia đường chùa Việt Nam, là một ngôi trường Đại Học Phật Giáo mà đa số là người Hoa Kỳ theo học Đạo Phật và Tu Hành cũng do Thượng Tọa Thích Thiện Ân sáng lập và giảng dạy. Ngoài việc dạy học ở chùa, Thầy còn dạy thêm môn Thần Học và Triết Học Đông Phuơng ở trường LACC nữa. Vì cư ngụ gần chùa, gần bà con Việt Nam, nên tôi cảm thấy bớt cô đơn và quên đi nỗi nhớ nhà quay quắt vào lúc ấy.

Gần một năm nhờ làm việc Full time, tôi để dành được gần một ngàn Dollars, tôi vội học thi lấy bằng lái xe, và mua ngay chiếc xe cũ hiệu Mazda để có phuơng tiện đi lại. Học part time mà lại phải làm việc lao động, nên việc học không đi đến đâu cả, tôi quyết định bỏ làm việc ở hãng làm ví, và ghi danh học Full Time. Mấy hôm sau, trong bảng niêm yết của trường có đăng bản tin : Một cụ già 64 tuổi ở Hollywood, cần nguời đến làm việc nhà mỗi tuần 3 buổi mỗi buổi 4 tiếng mà lương trả khá hậu hĩ $4.75/giờ (Tương đương với $12.00/hr vào lúc này) tôi vội gọi điện thoại đến xin việc làm và bà cụ nhận lời ngay. Tôi làm đủ thứ việc linh tinh trong nhà như rửa chén bát, lau chùi nhà cửa ủi quần áo v..v.. những việc làm có thể nói như người ở vậy, nhưng tôi vẫn không màng vì chỉ cốt sao có tiền sinh sống và tiếp tục con đường học vấn là được.

Năm ấy, 1977, tôi 22 tuổi, với sự hăng say nhiệt huyết của tuổi trẻ, tôi đã rủ một số bạn bè Việt Nam trong trường cùng nhau đứng ra lập hội để giúp đỡ nhau trong việc học hành cũng như giới thiệu việc làm cho nhau lúc cần, thế là anh Hòa, Anh Sanh sang du học năm 1974 (sau chuyển sang UCLA) cùng với Tạo ngang tuổi tôi, Quang hơn tôi một tuởi, Chị Mai, Hồng ở gần chùa và hai anh bạn khác nữa tôi không nhớ tên, đứng ra thành lập hội, và vì tôi là nguời đứng ra chủ xuớng nên tất cả bầu tôi làm Hội Trưởng, Tạo làm Phó, Anh Quang Tổng Thư Ky,ù Hồng làm Thủ quỹ. Thế là Hội Sinh Viên Việt Nam Los Angeles City College ra đời vào tháng 10, 1977.

Không may cho tôi là mới sinh hoạt được chín tháng, thì bà cụ mà tôi đến làm giúp việc nhà, lâm bịnh nặng phải vào nằm nhà thương, sau đó Cụ vào ở viện duỡng lão, thế là tôi mất việc. Không có tiền để sinh sống, Tôi lâm vào tình trạng thiếu thốn không còn đầu óc đâu để học hành và sinh hoạt. May sao Tạo đã giúp tôi, chịu đảm trách chức vụ của tôi lúc ấy.

Một tháng sau, ở trường lại niêm yết có một Viện dưỡng lão, cần nguời làm bồi bàn, nhưng không trả luơng, chỉ cho ăn và ở miễn phí, tôi đến để được phỏng vấn và xin đi làm.

Thế là tôi đành phải nói anh Giang kiếm bạn khác ở chung, và tôi dọn đến Viện dưỡng lão, vừa làm, vừa ăn, và ở miễn phí. Tôi được sắp xếp ở chung phòng với một anh lính Mỹ đã từng tham chiến ở Việt Nam nên tương đối cũng dễ thông cảm.

Thời gian này tôi cố gắng thu xếp học đến 11 giờ sáng, sau đó là phải lái xe về bưng thức ăn đến cho các vị cao niên, chiều đi học lớp khác, đến tối lại bưng thức ăn tiếp để hầu các cu. Hằng ngày hai buổi bưng cơm bưng nước rót hầu các cụ, được gần $ 5.00 Tips, đủ để tiêu vặt và mua sách vở đi học. Cuộc đời tưởng đâu sẽ êm thắm, ai ngờ chỉ làm được 6 tháng, thì một cô Mỹ gốc Pháp được lên chức Supervisor, thấy tôi nhỏ nhất trong đám, lại là người Á châu duy nhất làm việc ở đây nên hơi kỳ thị , sau khi bưng thức ăn xong, còn sai tôi lau nhà vì việc này không phải của tôi, tuy vậy tôi phải làm một vài lần cho xong chuyện. Nhưng bị sai hoài, bực quá tôi cự tuyệt la lên: nếu cô muốn làm thì làm đi việc này không phải nhiệm vụ của tôi , thế là cô ta giơ tay đòi đánh, tôi liền chụp ngay tay cô ta và giơ tay lên tính đánh lại, thế là cô ta kêu Manager và tôi lên văn phòng cho nghỉ việc. Hôm sau tôi đành phải dọn ra ngoài ở.

Tôi trở về chùa xin tá túc, may thay lúc ấy có Đại Đức Thích Hồng Quang cho tôi tạm trú và giới thiệu việc làm khác cho tôi sống qua ngày để tiếp tục học hành.

Sau khi học xong chương trình 2 năm ở LACC tôi chuyển sang học tiếp ở Los Angeles California State University vào tháng 9-1980, tiếp tục ngành Computer (vừa học vừa làm) nhưng sau đổi ý chuyển sang học Businness Law and Accounting nên phải 2 năm mới xong năm thứ 3 vào tháng 6 -1982. Lúc này chính phủ Hoa Kỳ cho phép gởi quà và thư từ về Việt Nam, xa Quê Huơng và Ba mẹ, anh em hơn 7 năm trời tôi mới biết được tin tức gia đình. (Lúc tôi ra đi, gia đình không biết trình trạng tôi như thế nào và để cho cuộc sống dể thở hơn khi phải ở dưới chế độ Cộng Sản nên đành phải khai tôi bị mất tích). Sau khi bắt được liên lạc với gia đình, biết được bên nhà rất cơ cực nên tháng 8-1983 kiếm được việc làm Full Time: Computer Operator ở thành phố Compton . Tôi đành bỏ dở việc học từ đó, với đồng lương tương đối khá, nên tôi có tiền mua quà gởi về chu cấp cho Ba mẹ và anh em bên nhà. Về sau tôi mới biết là mỗi tháng thùng quà gởi về, người nhà chỉ lãnh chưa được một nửa, hơn nửa kia bị Công An Phường Khóm ăn chận, ăn bớt, đúng là bọn ăn cướp.

Tuởng đâu công việc làm sẽ bình yên, nhưng đến tháng 3-1985 tôi lại bị thất nghiệp, sau gần 2 năm làm về Computer operator. Sau đó tình cờ có nguời quen giới thiệu vào làm saleman cho tiệm Furniture do người Việt làm chủ (dân Không Quân ) vào tháng 5-1985. Sau 6 tháng, tôi được thăng chức Manager cho một chi nhánh mới mở ở Inglewood, Nhờ có kinh nghiệm và tiền để dành được gần $ 5,000.00 Dollars, tôi mượn thêm người quen $ 3,500.00 nữa và mở một tiệm bán Furniture để tự làm chủ vào tháng 7-1986. Nhưng vì ít vốn và tiệm lại nhỏ nhất trên đuờng Western, Los Angeles , không thể cạnh tranh với các tiệm khác lớn hơn, tôi vội bán đổ bán tháo hết hàng và trả căn phố lại cho chủ, cũng may lúc ấy chủ phố cần lấy lại chỗ, nên đã đồng ý hủy hợp đồng thuê mướn.

Vừa đóng cửa tiệm bán ghế, tôi lại tìm được một việc khác, một văn phòng Mortgage cần Trainning Loan Officer.

Tôi xin việc và nhận tiền commision. Lúc ấy, người Việt mình bắt đầu mua nhà cửa nhiều, nhưng lại không có nhiều nhân viên địa ốc người Việt, nên tương đối dễ dàng cho tôi. Cũng thời gian này, tôi quen với Loan (bà xã tôi bây giờ). Lúc ấy đã 33 cái xuân xanh, Ba Me tôi viết thư sang hối thúc lấy vợ, Loan là người hợp ý hợp tình với tôi, nên tôi đã cầu hôn và chúng tôi lấy vào ngày 4 tháng 6-1988.

Lấy vợ xong, đến cuối năm 1988 tôi mới mở Văn Phòng đại diện cho nhà Bank giúp khách hàng vay tiền:

First Funding Mortgage/N.V Income Tax Services tại thành phố Rosemead. Nhờ lập gia đình nên tôi bớt đi chơi, chú tâm vào công việc làm ăn, vả lại khách hàng mỗi lúc một đông nên tôi cũng không có thì giờ để lang thang như trước nữa.

Công việc này kéo đài được hơn 3 năm thì ngành Địa Ốc đi xuống. Cho đến đầu năm 1992, nhà cửa tiếp tục xuống giá, văn phòng của tôi mất hơn 75% khách hàng. Nhân hết hợp đồng muớn phố tôi đóng cửa văn phòng vào tháng 10 năm 1993. Sau đó, tôi ghi danh học lấy bằng Stock and Insurance Broker, và ra bán Bảo Hiểm và Stock từ tháng 6-1994 dến tháng 11-1996 nhưng cũng không thành công.

Thời gian này thấy tôi nằm nhà rảnh rỗi quá, Loan, vợ tôi sợ tôi lâm vào tình trạng“ vô công rỗi nghề, nhàn cư vi bất thiện”, nên đã sang nhà hàng Ngọc Hương trong Mall Phuớc Lộc Thọ, vào tháng 7 năm 1997, lúc ấy đang đông khách, để tôi trông nom. Sang nhà hàng được gần một năm, thì vì không có kinh nghiệm nấu ăn mà vợ tôi lúc ấy đang có việc làm khác lương khá cao, nên không dám bỏ để ra trông coi. Vì thế, tôi phải mở cửa 12 tiếng đồng hồ mỗi ngày, và 7 ngày một tuần, thế mà cũng chỉ đủ cho một đầu lương. Một phần nữa thì bị đầu bếp, phụ bếp quay như chong chóng, nay người này đòi lên lương mai nguời kia đòi lên lương, thế là bực mình quá, vào tháng 5 năm 1998, tôi đã chịu lỗ để sang cho người khác, trút bỏ gánh nặng ông chủ nhà hàng.

Lúc này anh Nguyễn D Thống, anh ruột tôi sang Mỹ chơi, dẫn tôi đến nhà người bạn của anh, là anh Huy có văn phòng Employment Agency. Anh Huy thấy tôi đang thất nghiệp, lại có một số vốn nên rủ tôi bỏ tiền còn anh ta chỉ bỏ kiến thức và kinh nghiệm, cùng chung nhau mở thêm chi nhánh cho tôi làm Quản Lý, sau khi chi phí thì lời lỗ chia đôi, mới đầu thấy anh ta ở căn nhà khá lớn, chứng tỏ là phải thành công lắm mới ở căn nhà như vậy , tôi vì đang thất nghiệp nên cũng hơi xiêu lòng, tính bỏ vốn ra thử thời vận biết đâu mình sẽ làm giàu, nhưng sau khi suy nghĩ lại thấy mình thiệt thòi quá, nếu thành công không nói làm gì, còn như lỗ lã, mình bỏ vốn thì mình chịu, nên thôi không hợp tác chung với anh ấy, về nhà tôi đi ra thư viện lục lọi informations để học hỏi về ngành này rồi tự bỏ vốn và tự làm chủ lấy, lời ăn lỗ chịu.

Sau khi bàn với vợ tôi về việc mở Văn phòng Employment Agency, mới đầu Loan thấy tôi không có kinh nghiệm gì về ngành này, nhất là bên phía gia đình Loan nghĩ là làm gì có chuyện các hãng phải qua trung gian của Agency mướn người mà phải trả tiền cho mình, tôi cứ thuyết phục mãi, nào là mình đã có kinh nghiệm V/P đã từng khai thuế cho khách hàng, làm Payroll cho các hãng v..v..thôi thì cứ thử thời vận lần nữa xem sao,cuối cùng vợ tôi xiêu lòng, nhưng nàng vẫn giữ việc làm của nàng để bảo đảm tài chánh chi tiêu trong gia đình, còn tôi thì tìm địa diểm gần nhà để mở văn phòng.

Thế là văn phòng:

Trend 2100 Staffing Services, Inc
3503-C Temple Ave Pomona,Ca 91768

được khai trương vào ngày 5 tháng 7 năm 1998.

Văn Phòng khởi đầu chỉ có tôi và cô thư ký người Mỹ gốc Mễ, cộng thêm một Saleman mà tôi quen biết trước đây . Hai tháng đầu tiên, vừa trả tiền nhà, chi phí tất cả Equipment cho văn phòng, lương cho hai nhân viên, mất toi gần $ 20,000.00 Dollars, còn tôi thì làm không công, mà vẫn chưa có được một hợp đồng nào. Thấy Loan rầu rĩ, tôi vừa ngại, vừa thương. Thế là tôi lại cố gắng lục lọi những hãng cũ quen biết để tìm kiếm contract, một phần hối thúc Saleman làm việc nhiều hơn, đến tháng thứ tư (11-98) mới có được 3 hợp đồng, đủ để trả tiền nhà và lương cho 2 nhân viên, riêng tôi vẫn làm không công. Trình trạng này kéo dài đến tháng 3-1999 thì có thêm được vài hợp đồng mới, thế là tôi mới có lương (hú hồn!). Thấy business bắt đầu hơi kha khá, tôi kéo thêm một saleman quen biết khác về làm và chỉ trả $ 200.00 tiền xăng cộng với commision. Thế mà anh này lại làm được việc hợp đồng nhỏ nhỏ có hoài. Đến tháng 5-99 tôi đề cử nguời saleman đầu tiên vào làm việc cho v/p lên làm Manager , cùng lúc ấy một nguời sales khác cùng trong ngành này quen biết ông ta muốn về giúp tôi, thấy bà ta có nhiều kinh nghiệm nên tôi mướn ngay. Hai tháng sau có khá nhiều hợp đồng ở gần Ontario, tôi mới mướn thêm một v/p nhỏ tại thành phố Rancho Cucamonga chỉ cách Ontario 2 dặm để có thêm địa điểm interview người làm cho các hãng, mà v/p có hợp đồng gần đó.

Vậy là tháng 9-1999 chi nhánh thứ 2 ở Rancho Cucamonga ra đời, tuy nhiên sau khi hết hợp đồng thuê muớn hai năm ở đây, vùng Ontario lúc đó mỗi ngày một phát triển nên các hãng xuởng chung quanh cần nhân viên làm việc tạm thời, tôi đã tìm văn phòng khác lớn hơn để dọn sang, thật may cho tôi, tôi tìm được một nơi rộng gấp ba chi nhánh cũ mà tiền mướn chỉ gấp đôi, nên tôi đã ký hợp đồng mướn 5 năm và bỏ tiền ra sửa chữa cho thật khang trang.

T.S.I 4345 E Lowell St # L Ontario, Ca 91761 ra đời vào tháng 10-2001.

Trong thời gian từ tháng 5-99, đến khi mở văn phòng ở Ontario, vì số thương vụ phát triển nên tôi đã ký thêm hợp đồng 3 năm ở Los Angeles : 1516 W. Washington Blvb Montebello, Ca 90640 khai trương vào tháng 11-2000. Đùng một cái, vụ khủng bố Trung tâm Thương Mại thế giới ( World Trade Center) tại New York xảy ra hôm Sep-11-2001, thì công việc của tôi bắt đầu suy sụp theo nền kinh tế Mỹ. Và chín tháng sau, phần lớn Contract của các hãng xuởng gần ở Los đều bị mất, tôi lại có nhiều thì giờ rảnh rỗi, nên lại sắp xếp trở lại cuộc đời sinh viên. Tôi ghi danh học hàm thụ để lấy cho xong bằng BA, sau đó vì mỗi khi phỏng vấn một số nhân viên tìm việc làm, thấy họ có bằng cấp cao hơn mình, vả lại thỉnh thoảng những công ty thuê mướn người từ văn phòng của tôi đòi hỏi nguời có văn bằng MBA nên cuối năm 2002, tôi cũng phải cố gắng học hàm thụ, lấy luôn MBA để dễ nói chuyện.

Đầu năm 2003 Business vẫn chưa trở lại bình thuờng và nhân tiện có một Loan Broker muốn ra mở v/p, thấy địa điểm ở Los của tôi thỉnh thoảng đóng cửa mà bàn ghế v/p có đầy đủ nên muốn muớn lại, thế là tôi đành cho mướn vào tháng 3-2003 và đóng bớt chi nhành thứ 3 ở Los hầu tiết kiệm chi phí .

Mất gần 50% hợp đồng, tôi đành phải cho 6 nhân viên của 2 v/p còn lại nghĩ việc , và giữ lại 6 nguời, tuy vậy sau khi chi phi tất cả cũng chỉ dư thêm phần lương của tôi chứ không có lời. Cho mãi đến tháng 7-2003, thì Business bắt đầu lên trở lại và tiếp tục cho đến hết cuối năm 2004, không những trở lại thời điểm cao nhất mà còn được lời hơn 15% .

Với Small Business mà nhân viên temporary trong năm 2004, làm việc hàng ngày cho gần 30 công ty, văn phòng của tôi có hợp đồng lên đến 344 người, với 39 nhân viên đang làm việc Full time với Contract 2 năm. Với sự khuyến khích và nâng đỡ của Chính phủ nên Tiểu Bang California đề nghị cho tôi được giải “Businessman Of The Year 2004” Có lẽ tôi được may mắn một phần, nên sau khi xét hồ sơ thì V/P Tổng Thống Bush đã chấp thuận vì thế ngày 14-03-05 này tôi sẽ đi Washington DC để dự tiệc chung với những nhà Kinh Doanh nhỏ khác và lãnh giải thửơng cao qúy này, hôm sau 15-03-2005 sẽ dự Dinner Party với sự hiện diện của Tổng Thống Bush.

30 năm xa xứ, xa trường, nghĩ lại những thăng trầm của công ăn việc làm từ ngày đặt chân đến nước Mỹ, một xứ sở của nhiều cơ hội. Tôi đã từng làm việc lao động, giúp việc nhà cho nguời ta, làm bồi bàn v.v.. để kiếm tiền đi học sau đó dần dần tiến lên với những công việc khác khá hơn, thiết nghĩ không riêng gì cá nhân tôi mà còn rất nhiều nguời Việt Nam Tỵ Nạn khác cũng có cùng cảnh ngộâ như tôi, đã cố gắng hết mình hầu có thể vươn lên trong cuộc sống mới tại Quê Hương thứ hai này .

Riêng tôi từ ngày bước chân lên chiếc tàu 802 Hải Quân Công Xuởng cho đến khi hay tin được Giải Thưởng “Businessman Of The Year 2004”, tôi nghĩ may mắn đã đến với tôi quá nhiều, vì có rất nhiều các bậc lớn tuổi, đàn anh và bằng hữu tài giỏi hơn tôi trong cùng lãnh vực cũng như nhiều lãnh vực khác nhau, trong 30 năm qua đã thành công tại xứ này. Ước mong sao, tất cả chúng ta cố gắng hợp lực giúp đỡ nhau để cộng đồng Việt Nam ngày càng vững mạnh, và một ngày không xa, khi quê hương Việt Nam có được Dân Chủ thực sự, thì kinh nghiệm và sự thành công của người Việt sẽ giúp đất nước phát triển, thoát khỏi tình trạng nghèo đói mà hiện nay thế giới đã sắp hạng Việt Nam là một trong những nước nghèo nhất của hoàn cầu. Được như thế, Việt Nam mới có cơ hội sánh kịp với những nước láng giềng, hiện được mệnh danh là những con Rồng Á Châu, mà trước ngày 30 tháng Tư năm 1975 miền Nam Việt Nam đã từng được sánh ngang hàng hoặc hơn họ.

Nguyễn Đức Chuơng
28-02-2005