XIN LƯU Ý: Đây là bài viết của một nhóm cựu HS Liên Trường Quảng Đà. Tuyệt đối không liên quan đến lập trường và chủ trương của trang web PTGDN.COM


Ăn Cơm Nhà Vác Tù Và Hàng Tổng
(Một Nhóm Cựu HS Liên Trường Quảng Đà)

Chúng tôi, một nhóm CHS của những trường tại Đà Nẵng. Bởi thấy bất bình về việc các anh tự nhận là BCH PCT vu cáo anh Nguyễn Đức Chương “Cạo sửa hóa đơn”, nên chúng tôi muốn đóng góp ý kiến. Nếu đây là việc của riêng trường PCT thì chúng tôi miễn bàn, nhưng đây là việc của Liên trường mà chúng tôi là một nhóm của Liên trường, thiết nghĩ cũng cần phải thảo luận. Đây là những ý kiến của một số CHS qua những trao đổi mà chúng tôi có trong những ngày qua bằng điện thoại và emails.

Như chúng ta được biết Chương đứng ra tổ chức Đại hội LT và đảm trách công việc cứu trợ dưới sự hổ trợ của tập thể PCT, cũng chỉ với mục đích trân qúy, gìn giữ, và duy trì kỷ niệm của một thời làm học trò, cũng như thể hiện cái tình người đối với những người trong cơn hoạn nạn ở quê nhà. Đó là công việc mà mọi người cùng sinh hoạt đều phải có trách nhiệm chung. Nếu thật sự có sơ sót trong phần kế toán để dẫn đến chênh lệch thu chi chỉ là con số không đáng kể. Điều đáng nói là tình bằng hữu của bao nhiêu năm và danh dự của một con người đã bị một nhóm người thẳng tay chà đạp, xúc phạm và bêu rếu trên diễn đàn quả là một chuyện khiến mọi người phải suy nghĩ. Do vậy mà chúng tôi xin mạn phép được lên tiếng. Chúng tôi xin được trích dẫn những đoạn thư sau khả dĩ khiến chúng ta quan tâm.

Thưa các anh BCH PCT, các anh nghĩ thế nào khi một người ở trường bạn, anh Huỳnh Phước, cựu học sinh trường Trần Cao Vân, Tam Kỳ, Quảng Tín đã lên tiếng binh vực Chương rằng:

“.…anh Chương là một người rất năng nổ và tận tụy với công việc như mọi người, dù có bận rộn với công việc bao nhiêu, nhưng nhiệm vụ không bao giờ quên, khi đọc E-mail tôi bàng hoàng, bàng hoàng vi một người như anh Chương thì làm sao có thể như thế được? Anh cho thêm còn không hết lại nói gi đến chuyện tính toán vài ba ngàn, Anh chương thường hay tâm sự với tôi về thao thức cho tập thể cựu học sinh Phan Chu Trinh, về sự khó khăn của các Thầy Cô cùng bạn bè còn kẹt lại VN, một tâm hồn rất thành thật và rộng lượng thi không thể nào có thể làm như vậy, tôi nghĩ, rất chân thành…..

“Hy vọng nếu có sự thiếu sót nào đó, hoặc không đồng quan điểm nào đó, thì anh em nên suy nghĩ lại và làm sáng tỏ vấn đề, và sau đó có một thơ chung để giải tỏa những u uẩn, xóa đi đám mây mờ đang bao trùm lên mọi người.”


Thư Nguyễn Thành Lộc viết:

“ Tôi nghĩ rằng đây chỉ là sự vụng về trong việc lý giải các khoản chi tiêu (mà có quá nhiều các khoản chi tiêu vụn vặt, chi li , (rồi lại có những khoản chi tiêu mà phải trả bằng tiền mặt nữa) trong suốt cả quá trình dài như thế thì làm sao cung cấp được tất cả hóa đơn chứng từ....) và có lẽ cọng với sự rạn nứt đã xảy ra trước đó, nên đã đẩy sự việc thành ra một sự hiểu lầm, ngộ nhận....”

Thư phúc đáp của anh Le Thanh Danh nhân đọc bài viết "Thư Tra Loi Anh Nguyen Duc Chuong" đăng trên trang web http://www.phanchautrinhdanang.org.

“Nhìn vào bài viết chúng tôi thấy điểm chính là sự tranh chấp tiền bạc và cái chức vị hội trưởng hảo huyền. Sự vinh dự và tự hào được làm cựu học sinh PCT của chúng tôi đã bị các bạn trong BCH PCT thẳng tay chà đạp và biến thành những trận cười mia mai cho các trường khác. Các bạn nghĩ như thế nào khi các trường khác như Phan Thanh Giản, Nữ Trung học, Nguyễn Hiền, Sao Mai,Thánh Tâm, Bồ Đề vv... kháo với nhau là "Phan Châu Trinh, một nhóm người háo danh và chỉ biết tranh chấp tiền bạc"?

Chẳng lẽ vì bất đồng quan điểm hay bất đồng ý kiến để đi đến kết luận là gạt bỏ kỷ niệm một thời cho gió bay đi, và đành lòng bôi xấu nhau một cách thẳng thừng và vô tâm như vậy được chăng? Chẳng biết các anh vì lý do gì khi đã làm lớn chuyện nầy. Chúng tôi không thể tin được là có việc “Cạo sửa hóa đơn” bởi vì không ai lại đi làm chuyện điên khùng như vậy. Nếu có sự nhầm lẫn, sơ sót trong vấn đề tiền bạc, thiết nghĩ các anh cũng nên kiểm chứng lại và có một sự giải quyết ổn thỏa, có lẽ sẽ hay hơn là làm lớn chuyện gây bất bình cho nhiều người.

“Ban Chấp Hành PCT” có nói là Chương đã mượn danh các anh trong các sinh hoạt quyên góp cũng như cứu trợ, nhưng việc thu chi thì chỉ có một mình Chương tự thao tác. Có nghĩa là Chương đã lạm quyền. Điều nầy đã có những chứng từ và bằng chứng để chứng minh. Nhưng xin mạn phép hỏi “Ban Chấp Hành PCT” là số đông những người có thiện chí với tập thể trường PCT hay cũng chỉ là các anh với danh nghĩa “Ban Chấp Hành PCT” Nhóm thân hữu Phan Châu Trinh Liên Trường Quảng Đà.

Trích dẫn thư của anh Lê Thanh Danh:

“Có thật sự Liên Trường đã đề nghị đăng bài tố cáo này? Ai là những người đại diện của Liên Trường và các đại diện Liên Trường có họp để quyết định chuyện này không? Hay chỉ là do sự mạo nhận của BCH PCT?”


Trong Email thay thiệp mời cho cuộc họp ngay 31/ 08/ 2008 lúc 3:00 giờ tại Chùa Phổ Đà, của Thành viên trong Ban Tổ Chức Đại Hội Liên Trường Quảng Đà (9/2007) : Huỳnh Tuấn, Trương Công Lập, Lê Minh Tùng, Nguyễn Đăng Nam, và Nhóm thân hữu Phan Châu Trinh Liên Trường Quảng Đà. Với lời lẽ:

“Khong biet anh co cao sua thay
> doi gia tien nhung
> hoa don hay chi tieu khac hay khong?* *Chung toi chua
> kiem chung nhung
> hoa don hay chi tieu khac trong ngay dai hoi.”


Một bị cáo bị đưa ra tòa và bị buộc tội khi có bằng chứng đầy đủ và xác thực. Và vị luật sư có thẩm quyền bên nguyên đơn cũng chỉ có quyền buộc tội bị cáo dựa trên những bằng chứng xác thực đó mà thôi. Ngoài ra, vị luật sư đó tuyệt đối không có quyền tự dẫn dụ hoặc suy diễn ra những điều hồ nghi liên đới khác, để buộc tội bị cáo mà không có bằng chứng rõ ràng. Chúng tôi trộm nghĩ rằng, không biết các anh đã nhân danh ai để có thể nói những lời như vậy để buộc tội bạn mình? Hay nói đúng hơn là một hành động tung hỏa mù, với mục đích làm cho những luận chứng vu cáo của các anh có sức thuyết phục hơn?

Mặc dầu chúng tôi không quen biết Chương, mặc dầu chúng tôi đã đọc rất kỹ những thư với lời lẽ tố cáo Chương, nhưng những lời lẽ đó hầu như không thuyết phục chúng tôi mà ngược lại, chúng tôi cảm thấy bất bình bởi một nhóm người nhân danh bằng hữu lại đi tố khổ bạn mình, một người đàn em nhỏ tuổi hơn mình, vừa có tài mà tâm tính lại tốt, và được nhiều người từ quý thầy cho đến bạn bè khắp nơi yêu mến và nể phục.

Hơn nữa, chúng ta đang là những kẻ tha phương, là những người học trò ngày xưa đang cố gắng tìm kiếm nhau để cùng ôn lại những kỷ niệm của tuổi học trò ngày xưa thân ái. Các anh có lẽ nào quên rằng, các anh ngày xưa là những người cùng nhau chung một mái trường. Chúng ta đang mỗi ngày một rời xa dần tuổi trẻ của mình. Chúng ta đang trên con đường của “Sinh, Lão, Bịnh, Tử”, còn bao nhiêu ngày tháng nữa đâu để đi đến chung cuộc. Đau lòng thay! Các bạn vẫn còn suy nghĩ và hành động như lúc còn trẻ, nói xấu nhau, chụp mũ nhau chỉ vì một chút hư danh.

Một điều đáng tiếc hơn nữa khi chúng tôi đọc được những thư của Thầy Bảo, nguyên giáo sư trường PCT, với lời lẽ khẳng định kết tội người học trò của mình.
Chúng tôi cạn nghĩ rằng, những người học trò có một đôi lần phạm lỗi, may mắn thay lại là những người học trò thành công, bởi vì họ đã học hỏi ngay trên chính lỗi lầm của họ. Và rồi họ cũng sẽ trưởng thành và đứng dậy một cách rất vững vàng sau một đôi lần vấp ngã, khi mà họ nhận được ở người Thầy của họ một sự quở phạt công bằng, bao dung, và nhân hậu. Và bất hạnh thay cho những người học trò bị bêu rếu và kết tội khi lầm lỗi. Bởi cứ luôn phải mang cái tiếng xấu và mặc cảm bị coi thường, chê trách, thì làm thế nào để họ có thể đứng dậy một cách đàng hoàng, vững vàng đây?
Nhưng đối với tư cách của Chương, chúng tôi hy vọng Chương sẽ từ sai sót nầy rút ra kinh nghiệm để có thể thận trọng hơn trong công việc, để chắc rằng không đến nỗi phải “Thân bại danh liệt”

THU CUA THAY BAO:

Rat tiec, ly nuoc da tran... Co nhung ke THAN BAI DANH LIET vi ham danh loi chinh tri sai lam, co nhung ke vi chut tham lam tien bac nen den noi nay !!!
TQ BAO
(13.7.08)
************ ********

Thuc tinh, day la vet nho cho PCT chung ta. Truoc do, toi khong nghi la Chuong lai dinh liu den chuyen tien bac sau dam nhu the. Toi cung chi khuyen bao Chuong ve van de dieu hanh va to chuc vi Chuong hay om dom, luom thuom, lam viec khong co to chuc, viec gi cung om vao minh .Toi cung da noi Chuong la nen minh bach ve van de so sach vi mot so em trong BCH da phan nan. Bay gio den noi nay thi qua le Than bai danh liet .
Do la cac em nay chua di sau vao cac chi tiet cua quy cuu tro, bao chi... di’nh da’ng den co Mong Hoan.
TQ BAO


Chúng tôi đồng ý rằng Chương đã không tổ chức và quyết định công việc một cách logic. Chẳng hạn như số tiền $900.00 của quỹ PCT ủng hộ để tổ chức Đại Hội Liên Trường. Sau khi tổng kết thu chi, vì thấy có lời nên Chương đã trả lại số tiền đó cho PCT. Chương làm như vậy là không hợp lý mặc dầu có sự yêu cầu của các anh BCH PCT. Dù tổng kết có lỗ hay lời thì số tiền mà PCT đã ủng hộ cho Liên trường là của Liên trường. Chương không nên vì kết toán thấy có lời rồi giao lại số tiền $900.00 đó cho quỹ PCT.

Các anh đưa ra lý do Chương vừa làm Hội trưởng vừa làm Thủ Quỹ là không đúng, nhưng theo lời Chương thì anh chỉ làm thủ quỹ bất đắc dĩ trong lúc chị Tạ Minh Nguyệt không thể tham dự thôi. Chương đã linh động giải quyết công việc cho phù hợp với thời gian khiếm khuyết chức vị Thủ Quỹ. Các anh biết vậy sao không có ý kiến ngay từ đầu, để khi sự việc ngã ngũ ra rồi mới tìm cách buộc tôi hay nói đúng hơn là nhục mạ, và chà đạp danh dự bạn bè một cách quá đáng, với lời lẽ buộc tội Chương “Cạo sửa hóa đơn.”

Nếu thật sự có sai sót trong phần tổng kết thu chi sau đại hội thì chúng tôi nghĩ đó chỉ là sự thiếu sót, nhầm lẫn, và thiếu cẩn trọng của Chương bởi có quá nhiều công việc và trách nhiệm quá nặng nề đối với Chương khi đứng ra tổ chức một Đại Hội lớn như vậy.Và tất nhiên, khi điều hành công việc một cách thúc bách thì không thể tránh khỏi sự sai sót và nhầm lẫn ngoài ý muốn. Nếu chỉ vì sai sót một số tiền nhỏ, so với sự thành công vượt bực của đại hội cho gần một ngàn người, mà các bạn đã bất chấp tình bạn để vu cáo Chương. Chẳng lẽ giá trị của tình bạn chỉ đáng vài ngàn bạc đó sao!

Các anh trong “BCH PCT” đã đưa chuyện nầy ra để đấu tố Chương trong khi Chương đã không ngần ngại xin lỗi vì sự chậm trễ của mình, và đã điều chỉnh những sai sót. Điều nầy khiến nhiều người nghĩ rằng, khi người ta muốn đạt được mục đích thì họ sẽ sẵn sàng bóp méo sự thật. Một sự truyền đạt không trung thực sẽ dẫn đến “Tam sao thất bổn”, dẫn đến sự đánh mất danh dự kẻ khác. Và khi sự việc được chứng minh rõ ràng rồi thì hy vọng Chương cũng sẽ nhận được lời xin lỗi vì ngộ nhận. Nhưng vấn đề ở đây không đơn thuần chỉ là một lời xin lỗi, mà “BCH PCT” làm sao để có thể đền bù lại danh dự cho Chương? Thiết nghĩ, ở đây tình người cũng không có nữa, đừng nói chi đến tình bạn của tám năm, hay của mấy chục năm.

Trích trong email thay thiệp mời cho cuộc họp ngày 31/08/2008 của Thành viên trong Ban Tổ Chức Đại Hội Liên Trường Quảng Đà (9/2007): Huỳnh Tuấn, Trương Công Lập, Lê Minh Tùng, Nguyễn Đăng Nam đã viết như sau:

Anh Chuong oi, Hoa Ky la mot xu
> so tu do nhung co
> luat phap ro rang chung toi khong muon anh loi keo chung
> toi vao nhung viec
> ma chung toi khong muon lam.


Các anh có nghĩ là các anh đang hăm dọa Chương không? Luật pháp? Những tưởng là các anh không nên nói luật pháp trong tập thể bạn bè làm mất sạch hết tình nghĩa. Hơn nữa, công việc và chức vụ mà Chương đảm trách lâu nay không có giá trị pháp lý, mà chỉ là công việc “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng” như anh NTL đã nói. Và quả thật, đến nước nầy thì có lẽ Chương “vác ngà voi té trào máu họng” rồi. (lời chị K.T.)

"Phiên tòa án nhân dân" trong tháng 8 tới đây để đấu tố "tội phạm" NDC do các anh chị bày ra, có ai dám đem các anh chi ra đấu tố những sai lầm của các anh chị không?

Hơn nữa người bị tố cáo, bi buộc tội không được phép minh chứng cho chính mình trên trang web PCT. Chính vì điểm này người ngoài nhìn vào có thể đánh giá tư cách của ban chấp hành không được Quân Tử trong hành vi quá trớn này.
(trích thư Lê Thanh Danh)

Chương không cần thiết phải tham dự buổi họp ngày 31/08 sắp tới đây, bởi vì các anh đã không tôn trọng Chương thì không có lý do gì buộc Chương phải đối diện để đối chất với các anh nữa. Hơn nữa, các anh không đủ thẩm quyền triệu tập một buổi họp như vậy và bắt Chương phải tham dự, như các anh đã nói, “Hoa Kỳ là một xứ sở tự do.”

Chương có thể công bố những hóa đơn, chứng từ liên quan tới những khoản tiền của lần Đại Hội LT vừa rồi, cùng những chứng từ liên quan tới tiền cứu trợ. Mặc dầu những chứng từ nầy đã công bố rõ ràng sau khi cứu trợ, và đã có đăng trên Web cũng như trên báo rồi. Nhưng sự việc đã khuếch đại như thế nầy, thì Chương cũng nên công bố lại một lần nữa để mọi người cùng biết, để chứng tỏ Chương tôn trọng tập thể PCT& LT và tôn trọng sự thật. Cũng để “Ban Chấp Hành PCT” không có lý do để phủ đầu Chương một lần nữa, chỉ vì Chương không tham dự buổi họp.

Đúng ra chúng tôi cũng không muốn lên tiếng bởi vì e rằng cũng sẽ là “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”, nhưng vì thấy chuyện bất bình, và vì các anh đã cho phép gởi thư vô web để rộng đường suy gẫm, nên chúng tôi cũng xin mạo muội góp vài lời để mọi người cùng suy gẫm.

Tiếng Thị Phi

Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện với vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng :

- Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?

Hứa Kính Tôn trả lời:

- Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tả như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đ êm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn hạ thần cũng đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích. Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.

Lời răn: "Ở sao cho vừa lòng người, ở rộng người cười ở hẹp người chê", do đó ta không nên để ý đến tiếng thị phi, miễn sao ta sống có nhân đức, có ý chí chân chính và lập trường vững vàng là được.


Xin đính chính:

Các anh có nghĩ là các anh đang hăm dọa Chương không? Luật pháp? Những tưởng là các anh không nên nói luật pháp trong tập thể bạn bè làm mất sạch hết tình nghĩa. Hơn nữa, công việc và chức vụ mà Chương đảm trách lâu nay không có giá trị pháp lý, mà chỉ là công việc “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng” như anh NTL đã nói. Và quả thật, đến nước nầy thì có lẽ Chương “vác ngà voi té trào máu họng” rồi. (lời chị K.T.)

Trích đoạn trên đây trong bài viết “Ăn Cơm Nhà Vác Tù Và Hàng Tổng” của nhóm CHS LT.

Chị KT không phải là tác giả bài viết nầy. Trong bài viết đã có ghi rõ ràng.

“Vác ngà voi té trào máu họng”, chúng tôi trích câu nầy trong bài viết “Đâu Là Sự Thật” của chị KT nên có chú thích (lời chị KT) cho riêng một câu nầy thôi.

Chúng tôi viết rất rõ ràng. Kính mong qúi vị đọc cẩn thận để tránh nhầm lẫn.

Thành thật cám ơn qúi vị.