Áo ai vừa đến trắng bên sông
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?

Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến sông Hàn.

Em hãy ngồi yên để ta mơ
Em hãy xa đi để ta chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .

Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ nhỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Đà thành thơ mộng cổng Phan Thanh ?

Em biết gì không, biết hay không
Bên sông có kẻ mộng không thành
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng...

Trịnh Bửu Hoài


(Ngày xưa yêu cô nữ sinh trường
PTG, nên làm bài thơ này để tặng
người xưa....)