Mà phải đó lòng ngu ngơ xao xuyến
Nhìn trời trong và mây trắng lang thang
Ta thấy được tình yêu vừa chạm nắng
Đã vỡ oà theo tiếng suối reo vui
Thôi biết rồi , em đừng tinh nghịch nữa
Thoáng bâng quơ một ảo ảnh lung linh
Trong mắt nhìn chứa bao điều ngộ nghĩnh
Nụ cười tươi nhưng đầy ắp hững hờ
Nhiều tưởng tượng nên thấy tươi trẻ mãi
Đời chông gai , tình cảm vẫn còn nguyên
Đi lang thang thăm viếng khắp mọi miền
Ti`m hình bóng ngày xưa dù mộng mị
Chiếc bóng đó là trăng hay là gió
Là muôn sao lộng lẫy giữa trời cao
Là tình yêu bồng bột thuở biết yêu
Đến bây giờ vẫn vấn vương màu nắng
Để hôm nay bỗng dưng ta gặp lại
........
Tôn Thất Phú Sĩ
oct 2005.