Đá Nở Thành Thơ ...

 

 


 
Anh đến mang cho những tiếng cười
Lòng em rộn rã một niềm vui
Nâng niu nắm giữ niềm vui đó
Hâm nóng con tim lắm ngậm ngùi
 
Xa xôi đôi mắt nâu sâu thẳm
Không nói sao em chợt  thở dài
Xoa nóng bàn tay cho đủ ấm
Sưởi hồn hoang phế gió heo may
 
Còn điều chi nữa mà ray rức
Tất cả rồi qua giấc mộng thường
Chất chồng một gánh đời lam lũ
Ngọt bén như dao cắt vết thương
 
Thơm ngát ven đường dẫn lối qua
Quê hương trong vắt dãy sơn hà
Anh đi về phía vùng thơ dại
Đá nở thành thơ, thơ nở hoa 
 
Cành thông trước mặt nghiêng nghiêng rũ
Ai ngồi đối diện mỗi sớm mai
Tiếng nói tiếng cười thân quen quá
Nắng hồng rơi rụng xuống ngang vai
 
Làm sao thấy được luồng ký ức
Hoạ hoằng chi nước chảy ngược dòng
Con sóng rút đi trơ những cát
Bên bồi bên lở  mỏi mòn trông

 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  le 06 Nov2005..