Đời
Lưu Lạc

Trăng
buồn trên ngọn cây
Trời ở đây nhiều mây
Như lòng người viễn xứ
Nghe mắt mờ lệ cay
Bao năm rồi lưu lạc
Đôi tay vẫn trống không
Bao năm trời phiêu bạt
Thêm phai má môi hồng
Mai trở về quê mẹ
Biết nói làm sao đây?
Nhiều năm rời xa Mẹ
Tủi nhục bao đong đầy
Bên này bờ đại dương
Sóng rẽ nhiều ngã đường
Sầu mây mù giăng lối
Ngã nào về cố hương?
Hải
Âu-Australia |