Đông Về Nhớ Biển Tiên Sa


Tàu neo cửa biển mờ sương nhạt
Vách đá cheo leo dựa lưng đồi
Sóng xô trắng xoá khung trời mộng
Giá buốt hoàng hôn mưa rơi rơi

Chơi vơi mái ngói hồn cô quạnh
Làn khói nhà ai ôm dáng sầu
Tiên Sa hiu hắt mùa đông lạnh
Bải biển triều dâng cát đổi màu

Bên này khắc khoải nhớ bên kia
Ðà Nẵng buồn theo gió heo may
Hàn giang nước chảy tuôn ra biển
Quê hương cay đắng lệ vơi đầy

Tàu đi nhấp nhô theo chân sóng
Kiếp lưu vong lỡ dỡ một đời
Ngày nao đau xót niềm ly biệt
Cầm chắc trong tay vĩnh biệt rồi

Có những con người nhiều cảm thông
Con tim một nhịp rất ấm nồng
Ðất trời quê mẹ xây dựng lại
Ta sẽ về thăm cả núi sông

Tiên Sa cửa biển tàu nằm ngủ
Thở khói vu vơ đầy ân tình
Bước phiêu lưu một lần gác lại
Hoa nở trong mùa Ðông lãng du

Tôn Thất Phú Sĩ
Mùa Ðông Paris - Déc 05