Hắn!

Không những hắn ở chung một xóm với tôi, mà còn sát vách nhà tôi. Hắn hơn tôi một tuổi, học trên một lớp và hắn học trường Sao Mai.
Gia đình hắn mới từ Huế dọn vô. Tuần lễ đầu tiên hắn dọn tới, chị em tôi xôn xao nôn nóng muốn biết thiệt nhiều chi tiết về gia đình hắn. Mẹ hắn cũng chì chèo lắm! Sản xuất năm một... nên mọi lứa tuổi nào nhà hắn cũng có. Điều này làm chị em tôi vui mừng khôn tả vì mình có thêm bạn.
Chỉ vài ngày sau khi hắn dọn vô xóm là tôi đã thuộc lòng tên tuổi gương mặt của các anh chị em hắn, và chẳng bao lâu chị em tôi nhập bọn với anh em nhà hắn cùng với lũ hàng xóm chơi ma da, bắn súng, trốn tìm ... chạy khắp xóm.
Hắn thuộc loại phá phách nghịch ngợm, ham chơi hơn là ham học, giống y chang chị em tôi. Những trò chơi cần có một chút khiếu và kiên nhẫn của bọn con gái như chơi thẻ, búng dây thung, chơi sạn thì hắn đứng ngoài không tham dự, hắn cho la tay hắn vụng về không khéo léo như con gái, chơi thua hoài dị lắm! Ngoài ra các trò nhảy dây, nhảy cò cò thì hắn cũng nhào vô ăn thua đủ với bọn con gái chúng tôi.
Hắn còn có cái tài leo cây. Không biết leo cây phải cần học bao lâu mà hắn leo veo véo nhanh như vượn, trong khi chị em tôi rụt rè chưa trèo lên được bao xa lại bị trợt xuống. Lợi dụng tài leo trèo của hắn, những buổi hè trốn ngũ trưa, tôi dụ hắn trèo lên mái nhà hàng xóm hái dầy một bịch trứng cá đêm xuống.
Những trái mọng đỏ chín, ôi nhìn thôi cũng thèm nhỏ dãi. Tôi phải dặn đi dặn lại hắn là hãy bỏ những trái chín to vào bịch cho tôi chứ đừng bỏ vô bụng hắn trước. Rứa mà một trái được hắn bỏ vào bịch thì miệng hắn đã nhóm nhém mất mười trái. Chẳng bao lâu tuân theo lời chỉ dẫn tận tâm của hắn, chị em tôi cũng mon men trèo được lên tuốt mái nhà.
Một buổi trưa hè lại trốn ngủ, hai chị em rủ nhau đi hái trứng cá. Hì hục mãi mới lên tới nóc nhà, chưa hái được trái nào thì bỗng nghe một tiếng rầm như sấm sét nổ bên tai chấn động bốn phương trời. Hốt hoảng quay lại thì ra con nhỏ em sơ ý vấp ngã vào một cành cây trượt chân té lăn xuống sàn mái tôn. Chưa kịp hỏi nó có bị đau đớn gì không thì đã nghe có tiếng chân người chạy từ trong nhà chạy ra, và giọng the thé bắc kỳ của bà hàng xóm ở dưới vọng lên.
“Lai...lai...hai đứa con gái của bà Châu bên cạnh đó phải không? Con gái gì mà leo trèo quá dỗi! Có ngày té ngã gãy cổ thì khốn cả một đời đấy con ạ..! ...”
Hai chị em tôi mặt xanh không còn giọt máu, rạp người ôm chặt mái tôn nóng bỏng cho đến khi tiếng nói lịm hẳn trả lại cái không khí yên tịnh của một buổi trưa hè gắt nắng.
Chiều hôm đó đi học về, được mẹ gọi hai chị em vô phòng cảnh cáo và phạt không được ra đường chơi suốt một tuần lễ.
Lần sau tôi gặp hắn, kể cho hắn nghe, hắn cười hố hố ... nhưng chợt thấy ánh mắt bực bội của tôi đang xăm xỉa vào hắn thì hắn bỗng hạ giọng.
“ Lần sau mi muốn ăn trứng cá, mi cứ nói cho tau biết để tau trèo lên hái cho, chứ lỡ mi bị té gãy chân gãy tay thì ba má mi không cho mi chơi với tau nữa ...”
Kể từ đó chị em tôi chấm dứt màn leo cây. Muốn ăn trứng cá thì réo hắn. Hắn còn lừng khừng chưa muốn leo thì tôi lại tong.
“ Mi mà để tau trèo bị té là ba má tau không cho tau chơi với mi nữa đó!”
Thế là dù muốn dù không hắn không có con đường lựa chọn.
Chị em tôi còn có cái thú đi hái hột é về rửa , ngậm, và pha nước đường uống. Mẹ tôi cấm ngặt điều này! Bà cho là chó mèo và ngay cả đám con trai lớn nhỏ trong xóm cứ hay ra tè trong mấy bụi cỏ. Ăn uống mấy hột é đó có khác chi là uống nước đái của tụi nó, béo bổ gi mà ham.
Nhưng cái thú chui rúc vô bụi đã làm chị em tôi cưỡng lại lời mẹ. Hái được về là phải dấu chui dấu nhũi rửa cho thiệt sạch hết mùi nước đái rồi lén lấy trộm đường pha nước.
Một hôm chị em tôi đang lui hui trong đám cỏ thì hắn xuất hiện.
“Hai đứa bay làm chi trong bụi nớ rứa?”
“Mi hỏi làm chi? Ờ mà tau hỏi mi, có bao giờ mi đái chỗ ni không?”
Hắn nửa mắc cỡ, nửa hoang mang nhưng rồi hắn cũng lắc đầu trả lời.
“Không!”
Rồi hắn dơ tay chỉ về đám cỏ phía bên kia gần nhà hắn hơn. Hắn nửa mắc cỡ, nửa hoang mang nhưng rồi hắn cũng lắc đầu..
“Tau hay đái chỗ kia kìa, mỗi lần chạy vào cầu tiêu không kịp”
“Mà tụi bay làm cái gì trong bụi cỏ này?:”
Nhỏ em tôi lanh chanh trả lời:
“Tụi tau hái hột é ¡”
Thế là hắn cũng nhào vô hái với chị em tôi. Tôi phải dặn hắn là không được về mét với mẹ tôi.
Nếu hắn lén bén cái miệng là tôi nghỉ chơi với hắn ra. Hắn đứa tay lên trởi thề là sẽ không nói cho ai biết, mà hắn còn tình nguyện sẽ yêu cầu các bạn trai của hắn đừng có tè ở đây để chị em tôi khỏi bị uống nước đái.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, hắn và tôi cũng không thoát khỏi định luật của tạo hóa, cả hai đều đến tuổi dạy thì. Mẹ tôi dạy con gái lớn rồi phải có tư cách ăn nói với bạn trai từ tốn lịch sự, không được gọi nhau bằng mày tau mi tớ. Nghe lời mẹ tôi không gọi hắn bằng mi nữa mà là bằng tên cúng cơm của hắn.
Hè năm ni là hắn thi tú tài bán, mà sao hắn chẳng lo học thi nhiều bằng đám bạn của hắn. Có lần tôi khuyên hắn phải chăm học hơn kẻo không rớt là phải đi lính. Hắn cười cười nói số phận hắn Trời đã định.
Hắn không có khiếu về đường học vấn, không chịu được cái cảnh giam kín trong bốn bức tường với những chồng sách chung quanh, đêm đêm dưới ánh đèn dầu với những bài toán giải không bao giờ ra mà lo sợ mông lung về tương lai.
Hắn thực tế, hắn đơn giản, hắn biết tài sức của hắn nên không ôm mộng cao sa. Hắn muốn tung hoành, muốn đi đây đi đó cho biết quê hương mình.
Qủa vậy, khi có kết quả kỳ thi bán phần thì không có tên hắn trên bảng vàng. Hắn cũng chẵng buồn phiền gì lâu. Hắn đăng ký đi lính và đợi ngày vào trại nhập ngũ. Mấy tháng trước khi vào nhập trại, ngày nào hắn cũng tìm tôi trò chuyện, đến nỗi mẹ tôi phải cấm tôi bớt giao thiệp trò chuyện vơi hắn sợ dân làng to nhỏ dị nghị. Hắn có vẻ buồn, hắn xin tôi hứa với hắn sẽ thư thường xuyên cho hắn kể đủ mọi chuyện.
Lần đầu tiên nhận được thư hắn từ phương xa, tôi mừng lắm. Biết hắn an toàn vẫn còn sống và khỏa mạnh là đủ cho tôi vui rồi. Hắn nói hắn nhớ tôi lắm, nhớ những buổi chiều chui vào bụi cỏ với chị em tôi hái hột é…. Niềm vui sướng hạnh phúc nhất trong đời của hắn bây giờ là được đọc những dòng chữ của tôi.
Tôi bắt đầu linh cảm tình hàng xóm của hắn đang chuyển hướng đến một thứ tình khác mà tôi sợ và bỡ ngỡ. Tôi đắng đo suy nghĩ có nên thư cho hắn như lời hắn yêu cầu. Mà lạ, tim tôi chưa hề rung động trước dung nhan hắn cũng như chưa một lần đau khổ về sự vắng bong của hắn.
Ngay trong những giấc mơ hàng đêm của tôi cũng không có bóng dáng hắn hiện diện. Tôi cũng đâu có nhớ hắn ra riết đế muốn bỏ hết mọi thứ hay chết đi được. Như thế có thể nào gọi là tình yêu? Nếu không yêu hắn thì tôi viết thư cho hắn làm gì để hắn hiểu lầm, mang hy vọng hão huyền. Thiên hạ thường nói chơi với lửa sẽ có ngày bị phỏng. Nghĩ tới đó tôi đã rụt vòi, mất hết can đảm tiếp tục nghĩ về hắn chứ nói chi chuyện viết thư.
Rồi lá thứ hai, thứ ba … lần lượt tới tay tôi. Tôi lại càng sợ hồi âm cho hắn. Cũng không dám mở thư hắn ra đọc lại lần thứ hai, sợ tim tôi sẽ yếu mềm rồi đổi ý chăng?
Tôi bắt đầu vùi vào sách vở cho kỳ thi tú tài sắp tới. Không nỡ để hắn thất vọng hoàn toàn, tôi đã nhờ nhỏ em gái và chị lớn của hắn nhắn rằng tôi đang bận học thi, khi nào có dịp sẽ thư cho hắn.
Hắn còn đòi xin tôi cho hắn một tấm hình để những đêm về khuya không ngủ hắn tưởng tượng có tôi bên cạnh cho đời bớt đỗi cô đơn, cho tim hắn còn có chút rung động khi tìm về những kỹ niệm dĩ vãng. Cho hắn thêm được sức mạnh can đảm mơ mộng về tương lai …. Bao nhiêu lời van xin của hắn, rứa đó mà tôi vẫn thờ ơ, vẫn dững dưng như cuộc đời không có hắn.
Hắn đâu có biết rằng tôi còn yếu hèn hơn chú thỏ đế. Hai chữ tình yêu đối với tôi bây giờ thật to lớn và vĩ đại chỉ để cho những kẻ mạnh dạn, những người khôn khéo, từng trải kinh nghiệm cuộc đời mới chống trả được cơn sóng gió của tình yêu.
Còn tôi, với đôi tay nhỏ bé, với không tới đâu, làm không nên chuyện, thì tình yêu ơi hãy xin đợi !
Hắn đi lính không bao lâu thì gia đình tôi dọn khỏi xóm. Và khi đậu tú tài xong tôi vào Sài Gòn tiếp tục học. Với khung cảnh hoàn toàn khác biệt nơi xóm xưa, với mục tiêu đã vạch sẵn trong đầu, thì giờ không cho phép tôi bận tâm về hắn. Tôi nhắm mắt chạy theo và chạy đua với dòng đời cho đến một hôm tôi nhận được thư của mẹ. Nước mắt tôi dàn dụa trên lá thư nhoè cả mực, tôi đã gục đầu xuống gối khóc cả buổI chiều. Tôi viện cớ bị cảm, nhức đầu tránh bữa cơm tối. Khóa cửa phòng tôi như một con ma dại, trách mình, trách tạo hoá éo le. Mặc dù vẫn biết tôi chưa yêu hắn hay không yêu hắn, nhưng tôi đâu muốn hắn chết một cách tức tưởi ngoài bãi chiến trường!
Hắn đã chết sau một cuộc hành quân bị phục kích bao vây. Hắn bị một viên đạn trúng đầu trong khi hai bên sáp lá cà. Tôi không thể về dự đám tang của hắn, nhưng Tết đó tôi có về qua thăm mộ của hắn. Thắp nén hương tạ tội mà thầm trách hắn sao nỡ bỏ tôi sớm ra đi, biết đâu sau này tôi dạI dột nghe lời dụ dỗ của hắn mà yêu hắn như bao lần hắn dụ tôi về phe hắn trong những trò chơi bắn súng ngày xưa. Hắn biết tôi hay mềm long, dễ nghe theo lời ngọn ngọt, rứa mà hắn không có kiên nhẫn đợi chờ!
Cái chết của hắn như một cơn ác mộng nửa tỉnh nửa mê, tôi vẫn chưa tin là hắn đã vĩnh viễn ra đi mà tôi không còn có cơ hộI gặp lại. Thư nào hắn cũng nói, về phép lần này, việc làm đầu tiên là hắn phóng xe Honda tới thăm tôi trước, nếu tôi còn trong lớp học, hắn sẽ chờ cho đến khi tan trường, nếu ba má tôi có cấm đoán thì hắn sẽ quỳ lạy năn nỉ. Hắn nói nhiều rứa đó mà hắn không làm!
Từ đó, mỗi lần bắt chợt gặp đôi tình nhân trẻ dìu nhau trên góc đường, anh trong quân phục lính chiến, em trong chiếc áo dài mềm mạI tha thướt là tim tôi lại dâng lên những niềm đau.
Tôi thầm cầu chúc cho anh có ngày về, cho em vẫn giữ được những nụ cười tươi thắm trên môi. Nhưng đó chỉ là ảo ảnh điều mơ ước viễn vông. Làm gì, làm gì anh còn có ngày về trong một nước chiến tranh triền miên !! Làm gi, làm gì em chẳng khóc lịm khi nhìn thân xác thương tích anh lần cuối ! Và cứ thế lệ tôi lại lăn đầy xuống má.
Hắn đã chết 32 năm nay rồi, thân xác hắn chắc chẳng còn gì hơn là một nắm xương vụn, thế mà tôi vẫn chưa quên được khuôn mặt hắn, tiếng cười ha hả và giọng nói vang vang của hắn. Lần này thì linh hồn của hắn nhất quyết theo tôi xuống truyền đài.
TÔI
cựu học sinh PTGĐN
Lớp 12 niên khoá 73-74
Tháng 9/2007
|