Hình như là tình yêu ..

Trần Hoàng Hoa
(cựu học sinh PTGĐN)


Không biết từ bao giờ các bạn trong lớp ghép đôi tôi với hắn, lúc đó tôi mới bắt đầu chú ý đến hắn. À ! thì ra hắn cũng khá đẹp trai, cao ráo, trắng trẻo, sạch sẽ. Lúc trước cứ thấy hắn đến nhà chơi, nhưng lúc nào cũng đi chung với vài người bạn thành ra tôi chẳng nghĩ ngợi gì .

Ngày đó lớp học của tôi có hai dãy bàn, bên nam , bên nữ , mà hình như có mật ước ngầm sao đó mà lúc nào đổi phòng nam cũng ngồi ngoài nữ ngồi trong . Chắc ngụ ý các chàng ngồi ngoài bảo vệ các tiểu thư lắm. Không dám đâu ! ! !

Các bạn trai nghịch phá trời sợ luôn , nhớ có lần giờ ra chơi , tôi đang ngồi tự nhiên nghe tiếng cười rộn ràng phía sau , giật mình quay lại , thấy tên Hòa lùn đang tiến về phía mình, miẹng cười cầu tài nói tui với bà chia đôi . Chuyện gì đây ? tôi ngạc nhiên trừng mắt ngó . Các bạn lại cười , tôi háy Hòa lùn một cái sắc còn hơn dao cắt thịt và quay lên. Úi trời ơi ! mấy ông tướng lớp tôi đang chơi cá độ , bạn nào hôn vào mái tóc của tôi sẽ được bao một chầu càphê . Chẳng là hồi đi học tôi có mái tóc dài đen óng ả buông lơi thong thả trên đôi vai gầy guộc nhỏ . Hình ảnh đẹp như vậy đáng lẽ phải đi vào thơ văn mới đúng , trái lại mấy ông tướng đưa ra mà cá độ . giận lắm , máu quậy nổi lên tôi tìm các trả thù . Giờ ra chơi , tôi gỉa bộ xuống bàn dưới ngồi chơi , chẳng là nam sinh đông hơn nên ngồi thêm một bàn chót bên phía nữ, Tôi thò chân xuống dưới khòeo chiếc dép của Hoàng Khánh tên chủ mưu của vụ cá độ này , rồi hất nhẹ lên bàn trên , các bạn tôi sẽ tiếp ứng dấu dép của hắn cho đáng đời . Sau đó chuông reo vào lớp , chúng tôi tạm quên chuyện chiếc dép . Về tới nhà tôi mới khám phá ra chiếc dép vô tội đang nằm trong cặp . hôm sau mắc cỡ tôi đâu dám đem lên trả, đồng thời cũng khám phá ra mình đã trả thù nhầm , vì đó là dép của Quốc Anh , do hai bạn ngồi gần nhau .

Một hôm trời mưa các bạn trai ở đâu bắt mấy con cóc vô thả trong lớp , phe con gái sợ không dám vào xuống văn phòng méc thầy , Thầy Minh lên duổi mấy chú cóc đi và nói có con cóc mà cũng sợ . Có con nào không sợ không ?

Các bạn nữ trả lời liền dạ con trai .

Thế đấy, bên nam bên nữ cứ chiến tranh như vậy nên làm chi có chuyện yêu thương . Tuy nhiên từ lúc biết có người để ý tôi bắt đầu biết làm điệu đôi chút, đi học đứng trước gương chải đầu hơi lâu, đôi lúc làm dáng thắt bính, cột nơ … nhưng chỉ ngoài đường thôi , chứ vào trong lớp vẫn quậy như thường . và hắn cũng đến nhà tôi thường xuyên hơn, nhưng vẫn đi với bạn , chưa bao giờ dám đi một mình . Đến nhà nói chuyện bâng quơ, chuyện bài vỡ, chuyện thầy trò, bè bạn, chuyện văn thơ.

Có những trưa tan trường tụi hắn đứng ở ngã tư Quang Trung _ Đống Đa , tôi bối rối lắm vì có những ánh mắt trông theo , nhưng ngoài mặt gỉa bộ tỉnh bơ , nhỏ bạn đi bên thắc mắc

- Ê làm gì mà tụi hắn đứng ở đó hoài vậy ?

- Chắc là sữa xe

- Xe gì mà ngày nào cũng hư !

- Có lẽ lái xe ham nhìn các cô nên cán nhằm đinh rồi nổ lốp

Có hôm được nghỉ hai giờ đầu tụi tôi kéo nhau lên nhà thờ chơi , Đang lâm râm cầu nguyện nhỏ bạn qùy bên huých tay

- Ê tụi hắn làm chi đi vòng quanh nhà thờ rứ ?

Tôi suỵt khẽ : Kệ tụi hắn.

Miệng thì nói cứng vậy nhưng tim đập rộn ràng , mắt nhìn lên tượng Chúa nhưng đầu óc để đâu đâu . Nè nè , trái tim bé bỏng ơi đừng rung sai điệu , đập sai nhịp là chết với mấy đứa bạn . Nguyên do là tôi chọc phá các bạn qúa nhiều , gây hận thù đằng đằng rồi , giờ mà mình bước chân vào vòng lẫn quẫn yêu thương là không ổn đâu .

Trong lớp có vài bạn yêu sớm , tôi đã tình cờ đọc được những lá thư tình và sau đó dem dọc cho cả lớp cùng nghe mà lại thêm mắm thêm muối hơi nhiều , còn hơn cả nguyên bản , cả lớp thường được những trận cười vui vẻ nhưng tôi cũng ý tứ không nêu tên tác giả .Các bạn tôn tôi làm quân sư do tôi có những đóng góp vui vui . Như có chàng tặng cô nàng chai nước hoa , tôi góp ý ; không xong rồi , hắn chê mi hôi nách . Có chàng tặng đôi dép, quân sư phán : Không được đâu , hắn không tôn trọng tình yêu , tình yêu mà đưa mi chà đạp dưới chân , Tặng vòng đeo tay , hắn quá độc tài , muốn còng tay mi lại để dễ bề ăn hiếp . Vậy chứ tặng cái gì bây giờ ? Tặng sách . Chi vậy ? Để mi đọc xong cho tau mượn đọc ké , nói đùa chứ tặng sách là hay nhất vì dễ dàng ghi lời tặng nhẹ nhàng và mi có thể vừa đọc vừa ngũ đưa chàng theo vào giấc mơ luôn.

Đúng là quân sư quạt mo , vậy chứ có nhiều bạn đến nhờ tôi vấn kế , lý do tôi đọc nhiều sách lại có trí nhớ tốt nên nói năng có vẻ ngon lành mà chỉ toàn là sách vở thôi , chứ tôi làm gì có thực tế vì đã biết yêu bao giờ đâu. Do vậy lâu lâu tôi có vài bức thư tình lâm ly bi đát đọc cho các bạn nghe để cùng cười , đúng là học trò , nhất qủy nhì ma.

Tôi nghịch như vậy đó thành ra không dám để cho chàng trai nào lọt vào đôi mắt xanh, sợ bị chọc lại quê chết .

Năm đó lớp tôi làm tờ báo NGỠ NGÀNG rất hay và đẹp đem bán cho các lớp khác có lời qúa trời thành ra có tiền tổ chức tiệc mừng tại nhà Bích Hoa . Hắn hát bài "Yêu đời và yêu người" nghe dỡ ẹt , đến phiên tôi hát bài "Chiều lên bản thượng" nghe còn dỡ hơn nữa không thể nào tả nổi vậy mà các bạn vẫn cười vẫn vỗ tay mới khoái chứ . Trong lớp có cô bạn sầu nữ hát bài "Hoài Cảm" là nghe hay thôi . Lúc gần về hắn lợi dụng lúc ra rữa tay nói nhỏ để hắn chở về , tôi ngập ngừng gật đầu. Ngại lắm nhưng cũng muốn thử một lần ngồi sau x e con trai xem thử cảm giác như thế nào . Từ Ba Đình ra Lê Lợi về nhà tôi đáng lẽ phải quẹo phải hắn lại quẹo trái

- Ê ! sai đường rồi bạn ơi

- Nhớ đường mà , không lạc đâu !

Chỉ nói có vậy thôi còn là im lặng , sao run qúa , cái tính liến thoắng trong con người tôi biến đâu mất rồi . Đêm tháng chạp gío thổi nhe nhẹ vậy mà tôi vẫn cảm thấy nóng, mồ hôi hình như đang thấm nhẹ vào lưng áo. yêu là như vậy sao? chẳng vui tí nào hồi hộp thấy mồ, không ham đâu , may qúa tới nhà rồi.

Sáng thứ hai bạn bè tò mò hỏi tôi tình thật kể lại mấy đứa bạn gật gù : Ồ không có gì ? mà đúng là không có gì! có gì đâu .Mà cũng hên bạn tôi không lanh trí , chứ đụng phải tay quân sư là phán liền.

Xin hãy lặng thinh chớ nói nhiều
Để nghe dưới đáy nước hồ reo
Để nghe tơ liễu mềm hơi thở
Và để nghe trời giảng nghĩa yêu

Nhưng dại gì mình mách nước cho tụi hắn.

Có chuyện vui như thế này , giờ Anh văn , thầy Uẩn gọi dò bài , tình cờ kêu tên hai đứa lên một lần. Kiểu dò bài của thầy là hai bạn đứng hai bên viết sáu từ vững và dịch một câu từ tiếng Việt qua tiếng Anh . Nghe thầy gọi cả lớp đồng loạt ré lên cười . Con bé bắt đầu nghe mắc cở hai má chắc đỏ hồng bởi vì tôi nghe nóng hừng hực. làm xong bài hai đứa cùng nấn ná đứng lại Ý chắc đợi bạn mình làm cho xong . Rồi vô tình sao ấy hai đưá cùng đi xuống một lần súyt tông vào nhau, làm các bạn được một trận cười thoải mái, cười nghiêng ngã .

Thế đấy câu chuyện cứ vòng vòng giữa không và có , giữa có và không . Thỉnh thoảng hắn có mượn vở tôi về coi lại bài , lúc trả chỉ khen vở sạch đẹp , vẻ chuyện con gái vở ai lại không vậy . báo hại hôm đó tôi về nhà lục khắp cùng ngõ ngách coi có dấu lá thư tình nào không , điều này tôi học được trong sách tuổi hoa tím , nhưng tuyệt nhiên không có . Tôi nghĩ bụng , chắc hắn sợ tôi đọc cho các bạn cùng nghe , Ối sao mà khờ thế thơ của riêng mình thì mình phải dấu dại gì khai cho thiên hạ biết . mà không phải chỉ mình hắn đâu , các bạn trai trong lớp đều sợ không dám viết thư tỏ tình . Thành ra nhóm bạn thân của tôi ngày đi học có ai được mảnh tình vắt vai nào đâu .Hai mươi năm sau gặp lại các chàng mới bạo gan nói ra tâm sự ngày xưa , làm tụi tui tiếc hùi hụi , biết vậy ngày đó hiền ngoan đôi chút . Nói là nói dóc vậy thôi chứ ngày đó mấy ông tứơng cũng nhát gan thấy mồ đâu có dạn dĩ như bây giờ .

Hình như tôi với hắn không có duyên nên chỉ phát triển đến mức như vậy thôi . Chỉ là một chút xuyến xao một chút gió thoảng thoáng qua để lòng lâng lâng tưởng như là ngọn gío tình yêu đang thổi đến , tửơng như là một chút tình bâng quơ của tuổi mới lớn . Mãi sau này gặp nhà tôi , tôi mới hiểu thế nào là tình yêu và thấy rằng chuyện của tôi với hắn chỉ là một thoáng bang khuâng , một thoáng xao động , một thóang chợt nghĩ hình như là tình yêu.

TRẦN HOÀNG HOA