Hồi Ký về Đại Hội 50 PTGĐN


Cali những ngày đầu tháng 7 trời thật đẹp, nắng vàng rực rỡ như những khuôn mặt tươi vui hớn hở của tất cả các cựu Giáo sư và học sinh Phan Thanh Giản từ các nơi cùng hội tụ về.

Chúng tôi đến Cali vào chiều thứ năm sau 4 ngày lang thang ở Las Vegas , mặc dù đã thấm mệt nhưng vẫn đi dạo một vòng little Saigon khuân về phòng 4 trài mìt to tướng . Một trái xẻ ăn liền , còn 3 trái đóng thùng đêm về Houston . Ngày thứ sáu có hẹn với mấy người ban cũ đi thăm Disneyland tới 10giờ khuya mới về , mà nào đã ngủ được đâu . còn phải gõ cửa phòng nhỏ bạn kêu qua ăn mít .

Sáng thứ bảy mới 7 giờ sáng ngũ chưa đã giấc , phone réo om sòm thì ra anh Kiệt gần đến nơi kêu ra Phước Lộc thọ uống càphê . Mấy ông đùa nhau mới sáng sớm có cà được đâu mà phê . Ăn chưa xong tô phở đã bị hối đi nhanh ra công viên keỏ trễ .

Công viên Mile Square hôm đó trời thật đẹp thật trong , gío nhẹ mơn man cho tóc bay bay như muốn làm duyên cho các nữ sinh PTG thêm mặn mà duyên dáng . Mặc dù còn rất sớm nhưng chúng tôi đã thấy rất nhiều người có mặt , như vợ chồng thầy Dũng nướng thịt , anh Ngạch treo banner , chị Vân , chị Cầm bán áo thun , đặc san , chị Liên ngồi viết bảng tên bằng mực tàu cứ như ông đồ già trong tho Vũ Đình Liên năm nào .Mỗi người mỗi việc , tay làm miệng nói huyên thuyên.

- Thầy Dũng ơi , Thầy nhớ em không ?
- Huyền Linh chứ ai , cái miệng liếng thoắng sao mà quên được .
- Lan ơi , mi xuống được mấy ký ?
- Hạnh mi làm răng mà trẻ hoai rứa …

Ôi thôi đủ thứ chuyện lẩm cẩm của học trò. Nhìn quanh nét mặt ai cũng vui tươi gặp bạn cũ tha hồ rỉ rả . Chụp hình quay phim loạn cả lên , cứ như một phiên chợ nhỏ.

- Lan, mi chụp tau với con Liên.
- Chụp trên hay dưới ?
- Chổ mô trống thì chụp.

Ấy thế là cười , những nụ cười giòn tan của tuổi học trò . dù ai ai cũng ngoài 40 đã là bà nội bà ngoại hết rồi .

Kế đến là màn ăn uống , phải nói dân Cali rất hiếu khách, làm đồ ăn vừa ngon vừa nhiêu, ăn hoài không hết , ăn mãi không ngán . .Một đóa hồng thật đẹp tặng các O Phan Thanh Giản ở Cali đã làm bếp thật trứ danh . Đúng là học trò cô Công Huyền Tôn Nữ Tú Phương.

Sau khi nói đã miệng và ăn uống no nê thì bước vào phần chính của buổi picnic.

Thầy Dũng trình bay lý do của buổi họp mặt . Cám ơn Cali , cám ơn bằng hữu xa gần đã đóng công sức cho buổi họp mặt . Đặc biệt Lan và Huy đã điều hành website của trường và cô em gái mủm mỉm Lê Thị Thúy xuất sắc trong vai trò thủ quỹ . Văn nghệ giúp vui , tiếng hát học trò vang lên hòa với tiếng cười nói rộn rang , không khí như sôi động hẳn lên. Các Thầy lần lượt lên phát biểu cảm tưởng , Thầy Nhật Ngân, Thầy Phụng , Thầy Ái. Hôm nay học trò không được ngoan nói chuyện riêng hơi nhiêù , vậy mà các thầy chỉ cười xí xoá không phạt như ngaỳ xưa, cám ơn qúy thầy . Buổi họp mặt lại càng náo nhiệt hơn khi đến tiết mục kể chuyện cười va đố vui.

Nhóm bạn chúng tôi xúm lại điều tra Kim Hạnh:

- Thầy Dũng tán mi ra sao ?
- Hồi đó tụi mình học lớp mấy ?
- Thầy tán mi bằng miệng hay bằng tay ?
- Mi nói chi nham nhở vậy?
- Ê, đầu óc mi đen tối quá, tau nói bằng tay là viết thư đó tề!
- Thôi đi, mi mà trong sáng vậy là tau cũng nhờ rồi.

Trăm ngàn câu hỏi làm nhỏ Hạnh mắc cở đẩy qua , tụi bây ngon thì đến hỏi Thầy đi .

Qua đến Thu Mính , Mi đi đâu mà biệt tích giang hồ ? Ngày xưa mi có giận tuị tao hay chọc mi không ?
Xí ! làm như hối lõi lắm không bằng . Ai mà them giận tụi bây . Cái mặt cứ chọc họ cho đã rồi cười hè hề.

Chiều xuống tạm thời chia tay hẹn tối gặp lại ở nhà hàng tây nào đó quên tên tồi , chắc *tây đui * qúa . Nhà hàng thật đẹp thật sang , nhưng cũng chờ thật lâu . Lại ăn uống , chuyện trò , Chuyện xưa , chuyện nay , chuyện ngắn chuyện dài , mỗi người một câu làm câu chuyện nói hoài không hết .Chia tay ở nhà hàng về hai chàng hàng xóm lai tiếp tục nhâm nhi , và hai nàng laị chiến đấu với những múi mít thơm lững ,

Sáng chủ nhật tươi hồng , chúng lại bị đánh thức dậy cũng laị anh Kiệt . Đi ! Đi ! ngũ chi cho nhiều , còn giấc ngũ ngàn thu đang đợi đó . Cả nhóm dẫn nhau đi ăn mì La Cay ngon ơi là ngon , tôi thuộc loại lanh chanh order hủ tiếu nên không hấp dẫn lắm . nhưng lỡ rồi thành tới bến luôn .

Sau đó cả nhóm đi thăm tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ , đi lac đường , phải kêu cứu chị Aí Cầm . Đến nơi các chàng còn bị chọc , Kệ cứ tha hồ đi lạc , xăng bữa nay rẻ mà , Thế là cười , đúng là người An Nam , gì cũng cười .

Buổi chiều 5 giờ chúng tôi có mặt tại nhà hang Seafơod palace , đúng là tham ăn nên đi sớm . Lại chụp hình quay phim , làm điệu làm dáng đủ trò . Phải công nhận ban tổ chức chọn nhà hang thật đep trang trí đơn sơ nhưng tao nhã và sàn nhảy rộng rãi tha hồ cho học trò lên quậy .

Thầy Nhật Ngân và chị Aí Cầm điều khiển chương trình . Bài diển văn khai mac của Thầy Dũng rất ngậm nguì , cảm động , tình cảm thầy trò như được thắt chặt gần hơn Thầy nói năm học naỳ chỉ có hai ngày : khai giảng hôm qua ở công viên va hôm nay bế giảng . Không biết khi nào có thể mở ra niên khóa mới , . Hẹn 5 năm nữa Thầy ơi , chúng em cùng hứa sẽ quay về.

Thầy giáo nghệ sĩ Nhật Ngân với ca khúc bất hủ : Tôi đua em sang sông , Các cô cậu học trò băng khuâng nhớ về những chuyến đò ngang sông Hàn

Bao giờ nhỉ ta về thăm Đà Nẵng
Nghe ngàn khơi thổi lạnh xuống sông Hàn
Bến bạch Đằng còn những chuyến đò ngang
Ngày hai buổi nối cầu qua An Hải

Sau đó thầy lại đưa chúng em mơ về Đà Nẵng qua baì hát Vẫn Mơ về Đà Nẵng . Ai ra đi mà không mơ về quê cũ , mơ được cùng dạo chơi trên những con đường kỷ niệm thân thương của tuổi học trò . Đang lúc học trò đang thả hồn mơ về quê cũ thì Thầy Dũng lại hát Đường Nào In Dấu Chân Em . Con đường nào ở Đà Nẵng mà không in dấu chân của các cô cậu học trò ngịch ngợm năm xưa.

Làm học trò mà không cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ

MC duyên dáng Ái Cầm đã dẫn dắt chương trình rất hay . Chị Lệ Dung đã quá nhí nhảnh dễ thương trong áo tứ than và nón quai thao . Em bây giờ tuổi đã 50 nhưng còn trẻ lắm anh ơi . Đúng qúa đi thôi Trông Lệ Dung vẫn còn lí lắc như cô bé tuổi 15 trong thơ Nguyễn Nhược Pháp . Thành ra sau đại hội cô nàng được bầu làm trưởng ban sưu tầm mầm non. Tiết muc đạt biệt là chị Diệu Liên trong aó daì trắng , nón bài thơ, hinh ảnh thơ ngây của các cô nữ sinh ngày nào thoáng chọt quay về

Áo em trắng một đường tơ
Hồng da sen nở đôi bờ vai thon
Êm êm dáng nhỏ đường mòn
Em qua thành phố ta buồn bỗng vui

Đêm dạ tiệc còn có phần đóng góp của ca sĩ Diệu Hương, Quốc Anh, Khánh Ngân , Dương Quốc Bảo, Diễm Châu , và nữ xướng ngôn viên xinh đẹp Thanh Thúy của đài truyền hình .Tiếng hát học trò xen kẽ với tiếng ca điêu luyện của ca sĩ làm cho buổi tiệc them vui.

Khoảng 300 quan khách tham dự , ai cũng khen hay, khen tổ chức chu đáo thành công tốt đẹp dù là lần đầu .Ai ai cũng tấm tắc khen con gái Phan Thanh Giản vừa giỏi vừa đẹp .

- Em có vậy không ?
- Em ngoại hạng.
- Sao vậy?
- Sao mi ngu qúa , mi với tau ngoại hạng nghiã la hạng mập đó.

Mi biết không trước khi đi tau đã cố nhịn ăn , nhưng sức người có hạn , mà thức ăn của mỹ lại vô hạn, nên caí hữu hạn của tau làm sao chống laị cái vô hạn thành ra chiụ mập Liên ơi .

Tiếp đến là phần dạ vũ , phần quậy cuả mọi người. Chị lê Thị Đông với Ngaỳ xưa Hoàng Thị được tặng hoa tới tấp, Anh Tiến cơm tấm nói phải chi 30 năm về trước mà Đông hát thì anh dám khuân luôn cả thùng hoa lên tặng . Phan Tấn Hiệp đã làm một nghiã cử đẹp lên hát tặng Thiếu Lan, cô bé đã ra công làm website cho trường bài Chiều Winnipeg , vì Lan ở thành phố này. Thiệu Liên lên khuấy động sàn nhảy với điệu twist Sầu Đông , sầu đâu không thấy cười quá trời cười ngất ngư. Phan Tấn Hiệp hơi ngà ngà đã dám sữa thơ của Thái Tú Hạp làm bà con cười nghiêng ngã.

Thơ rằng:

Hoa xưa tím ở trên đồi
Em Phan Thanh Giản bỏ trường theo anh

Anh Hiệp sửa lại:

Em Phan Thanh Giản bỏ chồng theo trai

Ấy thế mà nhà thơ Thái Tú Hạp laị cười hỉ xả , còn tặng tập san Quảng Đà làm kỷ niệm.

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, mọi người ngậm ngùi chia tay. Một lần nữa xin cám ơn Thầy Dũng , cám ơn các anh chị trong ban tổ chức đã không ngaị tốn kém , bỏ nhiều công sức để tồ chức hai ngày hội trường thành công mỹ mãn . Chia tay ra về moị người mang theo nhiều tinh cảm lưu luyến của thầy trò , băng hữu . Cám ơn Cali với hai ngày hội ngộ đã cho chúng tôi sống lại vơí tuổi học trò, được cười đùa thỏai mái như ngày còn đi học. Cám ơn thầy cô , bạn bè đã cho chúng tôi những kỷ niệm êm đềm làm hành trang cho suốt cuộc đời.

Trần Huyền Linh
Ngày 9 tháng 7 năm 2004