Lời Cảm Ơn

Trương Kim Trâm
CHS niên khóa 73-74



Em cảm thấy giữa bầu trời ấm áp
Mình là mình không lạc giữa mông mênh
Và bổng dưng trời mỗi ngày mỗi lạ
Bỗng hẹp dần -  càng gần gũi thân quen 
 
Trời chẳng còn mông mênh không cao vời vợi
Đất không gần không thấp dưới chân
Trời hẹp dần bởi tầm nhìn ta rộng
Trời không xa đâu cùng nghĩa với gần
 
Bởi có anh, em mới biết trời gần
Mới biết nhiều cuộc sống vốn thân quen
Người thích làm cao trong khi đầu rỗng tuếch
Thích sống qùy để cuộc sống  "thăng hoa"
Kẻ trí tuệ phải giả vờ dốt nát
Môi nở nụ cười - lòng héo hắt xót xa
           
Cảm ơn anh cho em hiễu cuộc đời
Biết nhìn đời không "đất thấp trời cao"
Đất thấp bỡi vì ta dẫm đạp
Trời cao có cùng nghĩa ta qùy.
 
Em chợt thấy giữa bầu trời ấm áp
Mình là mình không lạc giữa mông mênh.

Trương Kim Trâm
Đà Nẵng
CHS niên khóa 73-74