Một Mình Giữa Phố Xa

Ta đứng một mình giữa phố đêm
New Canterbury lộng sáng màu đèn
Thấp thoáng hương xưa vờn trên tóc
Phố của người hờn tủi ta thêm.

Đà Nẵng năm xưa áo lụa vàng
Phượng về tô thắm áo em mang
Ai xui trang giấy làm kỷ niệm
Để suốt cả đời nặng cưu mang

Ai đếm dùm ta bước thời gian
Bao nhiêu cây lá bến sông Hàn
Đã xa khơi bao ngày tháng bụi
Dáng ai xưa giờ đã sang ngang

Lê Lợi phố xưa dáng em gầy
Thương ai hình bóng gởi theo mây
Ai có biết lòng ta ấp ủ
Mây với người thành mộng ta xây

Mái ấm trường Phan đã hoen màu
Bao năm ngói cũ xanh màu rêu
Ta cứ ngỡ như ngày xưa cũ
Rộn ràng những ánh mắt thương yêu

Ta đứng giữa trời khuya phố đêm
Dulwich Hill trơ ánh màu đèn
Chớm lạnh lòng thương về trường cũ
Ta bên nầy lòng vẫn băn khoăn...

Hải Âu-Australia
2004