Con
sóc nhỏ đùa trên hoa cỏ dại
Tim chưa buồn mà đã hoá ngẩn ngơ
Bởi chút nắng thu còn đang bỡ ngỡ
Chiều bên kia dãy núi nhớ nhung hờ
Tôi đến đây chờ mùa thu đi tới
Lá đong đưa nửa vàng nửa xanh
Gió heo may hẹn hò chưa đến vội
Nên lá vẫn còn lưu luyến trên cành
Và từ đó tình yêu sao tha thiết
Sương đầu mùa rơi nhẹ rất êm đềm
Tâm hồn ơi bỗng nhiên rung động mạnh
Mùa thu về ướt thêm ánh trăng đêm
Vẫn
biết tình yêu nhiều là lãng mạng
Lá vàng rơi trời đất bỗng hoang mang
Nhớ nhung ai chẵng biết nhớ nhung ai
Lòng chợt thấy bâng khuâng như mới lớn
Tôn
Thất Phú Sĩ
Ngày 1, tháng 9 2004