Mùa Xuân Bên Nớ



Bên này vẫn mùa đông buồn ảm đạm
Tuyết vẫn rơi  đêm vẫn dài lê thê
Anh nợ em một mùa Xuân bên nớ
Mùa Xuân nồng trời đất dậy vương tơ
 
Từ thuở ra đi hai bàn tay trắng
Đeo trên lưng một khối nặng ưu phiền
Quen tiếng nói tiếng chào trăm ngả
Và tiếng  mời hò hẹn gọi thênh thang
 
Phố người ta sao cái gì cũng lạ
Ly cà phê đắng ngắt bờ môi mềm
Những cành cây  tuyết phủ đầy cuốn lá
Như kẻ xa nhà mái tóc bạc phơ
 

Theo dòng người dưng luôn luôn vội vả
Trắng đen vàng anh đi giữa cô đơn
Thèm tiếng nói mẹ sinh từ thơ ấu
Thèm tô mì Quảng mẹ nấu buổi hoàng hôn
 .

.........
 

Con sông Hàn giờ hết mùa nước lũ
Anh phân vân nghe gió hạ thổi về
Năm cánh phượng hồng ép vào trang sách
Cọng mười ngón tay anh đếm tuổi em

Tuổi mười lăm  xưa chừ  thành goá phụ
Năm cánh phượng  khô héo hoá thành sầu
Để bây giờ  giữa dòng người xa lạ
Đà Nẵng Xuân về anh nhớ thật lâu
 

tôn thât phú sĩ
Paris
mars * 2005