Mực Tím Mồng Tơi

 

 /files/LWF Childrens Ministry/Misc/children2.jpg

Tôi còn nhớ rõ như chuyện xãy ra vào ngày hôm qua.

Gia đình tôi thường phải di chuyển chỗ ở theo nơi đóng quân của ba, nhưng đặc biệt vì ba tôi là lính Quân Y, nên gia đình tôi được ở ngay thành phố. Năm tôi tám tuổí nhà tôi dọn vào cư xá ở đường Nguyễn Du, những căn nhà sát vách nhau, chiều chiều ra đứng trước cửa là có thể thấy hết mọi chuyện xãy ra chung quanh và có thể đứng bên này nói chyện với người bên kia một cách dễ dàng. Gần cư xá có cái công viên nhỏ, người ta trồng thật nhiều cây Bàng, và họ thả một đàn Dê lang thang ăn cỏ.

Một tuần sau khi dọn đến,  tôi được ba dẫn  đi xin học. Tôi học chung với nhỏ Soan đối diện nhà, nhỏ này sướng qúa, nó có một người anh lớn hơn nó đến bốn tuổi nên được chìu chuộng hết mình. Tôi không biết rõ tên của  anh Soan, chỉ biết theo Soan mà gọi hắn là anh Hai. Ngày nào tôi cũng theo  anh em nhỏ Soan đi học, khi về cả bọn nhập chung vơi mấy đứa trẻ hàng xóm lang thang đi nhặt những trái Bàng hay đuổi theo đàn Dê nhỏ.

Bên hông nhà Soan có một giàn Mồng Tơi, thỉnh thoảng hai đứa lại hái hột làm mực chép bài, anh Hai của hắn giúp tụi tôi hái những chùm trên cao và nghiền nát những hột Mồng Tơi . Hàng ngày, sau khi làm bài, cả bọn lại xúm nhau chơi nhảy dây, nhảy lò cò, u mọi....vui qúa chừng.

Cứ như vậy được chừng đâu vài tháng thì có chuyện xãy ra. Chiều hôm đó, sau khi làm bài xong cả bọn tụ tập ở sân nhà tôi chia phe chơi, tôi nhìn quanh thì thấy thiếu mất hai anh em nhỏ Soan, nên tụi tôi phải chờ anh em hắn về. Tôi và Soan hẹn nhau chiều nay sẽ tìm hái  hột Mồng Tơi. Cả bọn ngồi nói chuyện buồn thiu vì chẳng ai bày trò. Chờ lâu qúa, đến gần tới giờ phải vào nhà anh em Soan mới về, thế là mất toi cả buổi chiều không được chơi chi cả và cũng không hái Mồng Tơi được, tôi nổi "chó".

fightingChắc hai đứa hắn cũng nôn nóng, nên Soan  vừa chạy vừa la "tụi tao đi coi hoa, người ta triển lãm hoa đẹp quá". Tôi nghe đến đó, nổi lên la to "mi nói chi, mi đi mô?" "tau đi coi hoa", Soan nhắc lại, tôi nghe đến đó không nói gì mà sẵn cầm bình mực tím trên tay, tôi tạt thẳng vào anh em hắn rồi xung vào níu áo Soan. Cả bọn như trên trời rớt xuống, không ngờ cái con nhỏ̉ gầy còm hàng ngày hiền lành bây giờ lạ̣i hung dữ như vậy, tụ̣i  nhỏ đứng lặng thinh mà nhìn tôi với Soan dằn co, tôi thì la, Soan thì hét rồi  anh hai hắn vừa la vừa xung vào chụp hai tay tôi, em tôi cũng vừa khóc vừa xung vào binh chị, còn tụi nhóc hàng xóm thì vỗ tay cổ võ vang cả góc xóm. Mẹ tôi chạy ra, rồi me Soan chạy qua, con ai nấy kéo về nhà.

Không ai hiễu chuyện gì mà bày trẻ mấy tháng nay chơi với nhau hòa thuận, bỗng nhiên bữa nay lại đánh nhau "trối chết". Phần tôi, sau khi gây chuyện đánh người ta, tôi vẫn chưa hết tức tối vẫn còn khóc tức tưởi, khóc sướt mướt. Mẹ tôi nhìn và nói " hết khóc con kể cho mẹ nghe", lúc đó mẹ vẫn nghĩ tôi bị hai anh em Soan ăn hiếp. Khi tôi hết khóc, mẹ  dẫn hai chị em qua nhà nhỏ Soan để “làm cho rõ câu chuyện”. Lúc đó tôi mới nói lý do, là hắn nói tên của ngọai tôi. Nghe xong cả mẹ tôi và mẹ nhỏ Soan oà ra mà cười. Riêng Soan vừa thút thít khóc vừa gân cổ lên mà la "tau có nói tên ai đâu, tau nói tau đi coi hoa là mi tạt cả bình mực tím vào anh em tau rồi nhào vô đánh tau", tôi lại vừa khóc vừa la lên "đó, đó..mi lại nói đến tên của ngoại tau " và tôi cũng định xông vào ăn thua đủ một lần nữa. Lúc đó mẹ tôi mới giải thích "Hoa là tên của ngoại tôi và trong nhà khi nói đến tên người lớn thì sẽ dùng chữ tương đương mà nói." và bà bắt tôi phải khoanh tay tạ lỗi với mẹ của Soan. Anh Hai của hắn nhìn tôi và nói "Thấy vậy mà dữ như bà chằn". Nghe nói, tôi vừa dị, vừa thấy mình ngu quá, khi không lại đi nói tên của ngoại mình cho người lạ nghe, hắn nói đi coi hoa chớ có nói đến ngoại tôi đâu. Ngoại của tôi chứ có phải ngoại của tụi hắn  và tôi cữ tên chứ tụ̣i nó đâu có phải cữ?

aloneTừ ngày xãy ra chuyện đánh nhau tôi tẩy chay không thèm chơi với anh em Soan nữa. Riêng anh Hai của hắn thỉnh thoảng vẫn hái  trái Mồ̀ng Tơi gởi cho tôi làm mực, tôi nhận nhưng vẫn còn giận hai anh em hắn. Chiều nào chị em tôi cũng lủi thủi với nhau. Hết rồi những buổi chiều đi lang thang hái Bàng, Mồng Tơi, chạy đuổi theo đàn Dê…buồn qúa . Khoảng vài tuần sau đó nội tôi về chơi và ngỏ ý muốn đem tôi về ở với nội để dễ theo dõi chuyện học hành cho tôi vì ba tôi thì bận quân vụ và mẹ thì bận lo cho hai đứa em. Đang buồn vì không có ai chơi và cũng quê quá vì cái danh "bà chằn" nên tôi xin ba mẹ được đi theo nội .

Ngày tôi đi, anh em Soan và tụi nhóc hàng xóm đứng trước hiên nhà nhìn theo, khi chiếc xích lô chở tôi với nội vừa lăn bánh thì anh Hai của Soan chạy theo nói "tụ̣i tau hết giận mi rồi" và đưa cho tôi mấy chùm hột Mồng Tơi, nhưng lúc đó tôi chỉ im lặng không thèm nói gì cả. Tạ̣i sao phải nói, tôi sắp có đời sống mới, bạn mới và nhất là sẽ không ai biết đến cái biệt danh “ bà chằn” của tôi. Tạm biệt cái xóm thân thương mà tôi chỉ ở có vài tháng với tâm trạng thanh thản, không tiếc nuối.

Về ở với nộ̣i vài tuần, khi mà cái tâm đã tịnh tôi mới thấy nhớ những ngày ở xóm Nguyễn Du, nhớ hương vị những trái Bàng chín, nhớ những chùm Mồng Tơi nhớ đàn Dê nhỏ, nhớ những đứa bạn nhất là Soan đứa bạn nhỏ nhắn hiền lành  nhưng tuyệt đối tôi không nghĩ đến chyện đánh nhau. Tôi nghĩ khi có dịp , tôi sẽ xin phép Nội về thăm nhà và những đứa bạn nhỏ.

Nhưng vài tháng sau khi tôi đi , ba tôi đựơc bổ nhiệm vào công việc mới và lần này thì ở lâu dài một chỗ, nên ba tôi đã mua nhà và dọn đi chỗ khác. Từ đó tôi không biết tin tức gì của gia đình Soan.

Cho đến lớn , khi biết suy nghĩ. Hễ thấy bình mực tím là tôi lạ̣i nhớ đến chuyện ngày xa xưa, hễ nói đến chuyện “coi hoa” là tôi lạ̣i nhớ cái nợ của mình. Cái nợ là chưa nhận tộ̣i  gây chuyện với Soan, mặc dù cái lỗi cuả tôi rành rành ra đó và anh em hắn đã lên tiếng tha lỗi cho tôi.

Mấy chục năm qua, tôi vẫn nhớ câu chuyện này. Tôi không biết bây giờ gia đình Soan ra sao? Ba Mẹ Soan vẫn mạnh khỏe? Soan bây giờ ở đâu? vẫn còn ở VN hay đã định cư ở đâu đó, đã trở thành bà nội, bà ngoạ̣i, hay đã bỏ mình trên đường tìm tự do. Anh Hai của Soan lớn hơn tôi vài tuổi, có thể hắn phải đi lính. Không biết hắn có bị chết trậ̣n hay sống sót trở về và vào trại cải tạo? Nếu còn sống trên cõi đời không biết anh em Soan có còn nhớ đến con bạn nhỏ gầy còm hiền lành nhưng mau nỗ̉i nóng ngày xưa ?

Bây giờ viết những giòng chữ này, tôi cầu với Trời Phật mong rằng  anh em Soan vẫn còn, sẽ đọc được và sẽ chấp nhận lời xin lỗi muộn màng của tôi.

 

KẺ GÂY CHUYỆN.