Người Thầy, Người Anh
Trần Huyền Linh
CHS Niên Khóa 73-74

Thầy Võ Anh Dũng cùng các em học sinh trên đường đi cắm trại
PHAN THANH GIẢN ngôi trường nhỏ nhắn xinh xắn nằm ở ngã tư Lê Lợi , Quang Trung của thành phố Đà nẵng . Tại ngôi trường này chúng tôi đã trải qua thời hoc trò đầy êm đềm và thơ mộng . Và cũng từ ngôi trường này chúng tôi đã có rất nhiều bạn bè thương mến, có các thầy cô kính yêu . Trong đó chúng tôi thương qúy nhất là thầy Võ Anh Dũng . Ngày đó thầy Dũng còn rất trẻ , đẹp trai , cao ráo , hoạt bát, vui vẻ . Thầy chưa có gia đình , nên đã dành hết thời gian cho trường lớp và học trò. Thầy chỉ hơn chúng tôi độ mười tuổi nên khoảng cách giữa bục giảng và bàn học trò như được thu ngắn lại. Chúng tôi xem thầy như một người anh cả rất gần gũi thân thương . Và thầy cũng xem chúng tôi như những đứa em nhỏ nghịch ngợm đáng yêu. Ngoài những giờ lên lớp thầy còn sinh hoạt văn nghệ, báo chí, thể thao, cắm trại . . .
Và không biết bạn naò đã đặt cho thầy một cái tên rất ngỗ nghĩnh, dễ thương là : Cẳng gỗ. Nhớ có chuyện mắc cười là mỗi lần thầy chơi bóng rỗ là chúng tôi đố nhau đứa naò lại rờ chân thầy coi có phải cẳng gỗ không . Có lần thấy thầy đang đi lên lầu , chúng tôi chia hai nhóm giả bộ xông tới , vì hành lang rất hẹp nên dễ ngã vào nhau . Tôi và Liên đi gần thầy để khi ngã sẽ đụng vào chân thầy chõ thực hư . Y như kế hoạch thầy trò cùng ngã xuống . Nhưng khi các bạn hỏi kết quả thăm dò ra sao , Chúng tôi cười trừ vì mãi lo cười nên quên mất tiêu mục đích chính .
Hồi năm lớp tám , thầy dạy anh văn lớp tôi, thầy dạy dễ hiêủ , chúng tôi học viết dịch rất trôi chaỷ , nhưng cái màn đọc hơi khó khăn vì cứ phái uốn lưỡi , mà cái lưỡi cong tớn cứ ưa chống đối chúng tôi . Có một bạn nam đã hỏi thầy : Thầy ơi học tiếng anh khó qúa sao không học tiếng em cho dễ ? Thầy đã trả lời một câu rất ý nhị mà mãi sau này lớn lên chúng tôi mới thấy thấm thía . Hiểu tiếng Em không có dễ đâu , sau này đời sẽ dạy .Nhớ ngày đó thầy bắt chúng tôi phát âm cho đúng giọng , nhấn cho đúng chỗ …nhưng chúng tôi làm biếng học theo cách dễ dàng là viết sao đọc vậy cho dễ nhớ vì cứ nghĩ có thi vấn đáp đâu mà lo. Sau này qua Mỹ , nói Mỹ không hiểu phải quơ tay múa chân mới thấy không nghe lời thầy dạy là sai . Nhưng đã muộn rồi thầy ơi .
Có lần cắm trại ở Phú Lộc, nội quy trại cấm không được tắm biển . Ra biển mà không đuợc tắm thì them lắm lắm . Bọn con gái chúng tôi xắn quần lội nước ra hơi xa gỉa bộ trợt chân té xuống nước va tắm luôn . Không dám bơi chỉ hụp lên hụp xuống cho đã thèm mà thôi . Đang chơi vui vẻ, nghe tiếng gọi trên bờ , Thôi chết rồi cả bọn lục tục lên bờ . Giữa đường còn gỉa vờ té nữa . Đến nơi phải nói láo là chúng em bị trợt chân vì nước xoáy lắm thâỳ . Sao thầy biết trước mà không cho tắm hay vậy … Nhìn mặt học trò xanh như tàu lá vì lạnh và sợ nên thầy và thầy tội nghiệp cho qua trạm. Tối lửa trại thầy kiếm đâu ra được cái mền cho tụi em trùm cho đỡ lạnh , cám ơn hai thầy nhiều lắm.
Nhớ lần khác đi cắm trại ở Mỹ Khê , thầy ra đề tài nấu ăn, Là một gia đình có số lương từng đó . Hôm nay làm một bữa cơm đãi khách mà phải đúng trong ngân sách gia đình . Chúng tôi tính tóan chia tiền ra 30 ngày và nấu 4 món đơn sơ cho vừa túi tiền. Rốt cuộc thua lớp pháp văn . Lớp này nấu cao lương mỹ vị và nói đó là tiền để dành phòng khi hữu sự .Chúng tôi buồn lắm vì bị thua trí , thầy đã an uỉ và dạy cho bài học là sống ở đời ngoài khả năng tính toán còn phải khôn ngoan mưu lược mới thành công.
Rồi đến năm học lớp mười , thầy dạy môn vạn vật , cái môn cũng khó nuốt nữa , vì nào phún xuất thạch, nham thạch, nuí lửa , động đất … Chúng tôi than thở là địa lý nước ta đâu có mấy chuyện này đâu mà cần phải học . Thầy đã nói kiến thức là phải tổng quát , hôm nay không gặp nhưng biết đâu mai sau sẽ gặp . Và hôm nay đây sống giữa xứ người có động đất , có núi lửa … nhưng bài học ngày xưa đã quên mất rồi thầy ơi.. Sau này tuy không còn học với thầy , nhưng thầy vẫn thường xuyên thăm hỏi mỗi lần gặp ở văn phòng .Những lời thăm hỏi ân cần pha chút đùa nghịch của thầy làm chúng tôi vô cùng cảm động . .Nhớ ngày đó lớp naò cũng gọi thầy Đỉnh là Bố Đỉnh thân yêu , chỉ có lớp chúng tôi tinh nghịch goi là Pháp sư . Thầy Dũng hỏi lý do , chúng tôi giải thích Pháp sư là giáo sư dạy pháp văn. Thầy cười không tin , nói tụi bây mà nghĩ thuần khiết như vậy thì đâu có biệt danh naỳ .Tất niên năm lớp mười hai , chúng tôi làm táo quân. Ba đứa con gái mặc quần soọc bôi nhựa than đầy cả mặt và tay chân, còn dùng xe cút kít kéo nhau ra sân khấu diễn làm khan gỉa cười bò lăn . Lúc vào hậu trường thầy Dũng và thầy Đức đã mắng yêu là con gái mà nghịch vậy làm sao có chồng ? Chúng tôi mới sực tỉnh . À ! đúng rồi chúng tôi gần mười tám mà chưa đứa nào có mảnh tình vắt vai . Mãi lo hoang nghịch chọc phá bạn bè nên quên mất chuyện này . Thành ra khi vào học Sư phạm , chúng tôi bắt đầu tu tỉnh, nhu mì , hiền thục và tình yêu đến ào aò . Cám ơn thầy , cám ơn lời nhắc nhở chân tình của thầy.Thầy đối với chúng tôi đúng là một người anh cả thân thương.
Thấm thoát đã 30 năm xa trường , mãi mê bận rộn trả nợ áo cơm. Trường xưa bạn cũ chỉ còn trong trí tưởng , thoáng chốc hiện về rôì lại trộn lẫn với lo âu của cuộc sống . Nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ có ngày gặp lại thầy cô , gặp lại bạn bè . Ấy thế mà thầy Dũng đã làm được. Thầy giang rộng đôi cánh tay , mở rộng tấm lòng của thầy đến mọi nơi trên toàn thế giới , kể cả Việt nam. Một trang web của trường được thành lập , một quán nhỏ PTG được mở ra, . Bạn bè không phân biệt lớn , nhỏ , trai gái đã cùng về quây quần bên mái ấm trường trong ngôi nhà www.ptgdn.com để cùng tâm sự hàn huyên , tìm bạn bè thất lạc lâu nay . Tình thương đã được trãi rộng ra về tới quê nhà. Giúp đỡ thầy cô tuổi gìa bóng xế , chia buồn với tất cả các cựu học sinh PTG trong cuộc sống . Chia xẻ buồn vui với bạn bè dù ở gần hay xa . Qùa chia xẻ không nhiều , nhưng nghĩa yêu thương qúa lớn, qúa qúy . Tình thương yêu đã vượt không gian, vượt thời gian để đem tất cả cựu giáo sư và cựu học sinh PTG về cùng một mái nhà .
Nhân kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường Phan Thanh Giản một cuộc họp mặt rộng lớn đã được tổ chức tại Cali , thủ đô tị nạn . Những con chim nhỏ ngày nào được rèn luyện , dạy dỗ dưới mái trường PTG ngày xưa đã cùng bay về hội ngộ với thầy cô bạn cũ . Niềm vui hạnh ngộ vẫn còn đâu đay , từng nụ cười giòn tan, từng giọng nói tiú tít vẫn còn vang vọng mãi trong tim. Những mái đầu xanh đã đổi màu khói sương , nhưng tâm hồn vẫn mãi còn tươi trẻ , tình cảm bạn bè , lòng yêu mến thầy cô vẫn đong đầy trong trí nhớ. Một lần nữa cám ơn thầy Dũng, một người thầy, một người anh rất đáng trân qúy của chúng tôi , của học trò trường Phan Thanh Giản Đà Nẵng .
Trần Huyền Linh